Ông bà là cái thá gì mà ngăn cấm tôi yêu các anh? Tôi treo ảnh của các anh trong phòng, ai cho ông cái quyền gỡ chúng ra và đốt bỏ? Còn bà, ai cho bà cái quyền tịch thu băng đĩa nhạc của tôi? Thật quá đáng! Ông bà tưởng là bố mẹ tôi thì tự cho mình cái quyền áp đặt, ngăn cấm con cái hả?
Nên nhớ rằng ông bà chỉ có 2 mạng, còn các oppa có đến 13 mạng, dĩ nhiên là các oppa quan trọng hơn ông bà nhiều rồi. Các oppa tuy không nuôi tôi bằng vật chất, nhưng đã nuôi tôi bằng tinh thần, là người sinh ra tôi lần thứ 2. Với tôi, giờ đây ông bà chẳng còn là nghĩa lý gì nữa!
Năm nay, tôi được học sinh trung bình và hạnh kiểm khá, lẽ ra ông bà phải mừng mới phải chứ. Ít ra tôi cũng không bị lưu ban như các năm trước. Chính các oppa là người đã xây dựng niềm tin trong tôi và thúc đẩy tôi học tập tốt hơn. Thay vì ngăn cấm, lẽ ra ông bà phải tiếp tục khuyến khích, động viên tôi hâm mộ các oppa mới phải! Nhưng bất hạnh thay, ông bà đã làm điều ngược lại. Ông bà thật ngu xuẩn!
Tôi chỉ muốn vả ông một cái rụng răng khi ông dám nói rằng:" Chúng nó chỉ là lũ xướng ca vô loài, lũ vô tích sự hát hò mua vui cho người đời. Mày suốt ngày đâm đầu vào cái lũ ấy quên cả ăn ngủ học hành. Mày không thấy có lỗi với bố mẹ à?".
~> Thằng chó già khốn nạn vô học, ai cho phép mày chửi các anh là hạng xướng ca vô loài! Ừ, các anh xướng ca vô loài đấy, các anh kiếm nhiều tiền hơn mày đấy, nổi tiếng hơn mày đấy, tài giỏi hơn mày đấy! Mày thua kém các anh mà dám mở mồm ra chê các anh ư? Mày không thấy nhục nhã à?
Tôi thật sự bất hạnh khi phải sống trong một căn nhà tù túng, với thằng bố con mẹ ấu trĩ, ngu si, dốt nát và độc đoán! Tôi chỉ muốn bỏ nhà đi bụi thôi. Nhưng không, tôi đâu có ngu mà làm thế. Tôi sẽ tiếp tục chịu đựng ăn bám, hút máu ông bà. Tôi sẽ đợi đến lúc trưởng thành, đủ lông đủ cánh rồi sẽ dang cánh bay đi, không bao giờ quay trở lại với ông bà nữa! Hãy chờ đấy!