Rau thì phải tưới nước, chăm sóc, nâng niu một thời gian mới ăn được, còn hàng thì chỉ cần bỏ tiền ra mua.
Trong giới kỹ sư du học còn chia làm rau 1 nốt, 2 nốt, 3 nốt gì gì đấy tức là ám chỉ số lần tưới nước bón phân để thu hoạch. Thời gian canh tác càng dài thì rau càng ngon và ngược lại, rau 1 nốt dân sành ăn nhìn thấy là xách dép bỏ chạy. Sau khi một kỹ sư nghiên cứu n+ nốt phát hiện ra giống rau mới, ăn chán chê rồi mới phổ biến cho bà con nông dân canh tác, lúc đó số nốt sẽ giảm giần từ 4-3-2-1 đến lúc loại rau đó tự nhiên sẽ có giá trên thị trường và chính thức trở thành hàng thương mại, tức sẽ có một bác bên kinh doanh có máu mặt ở sàn giao dịch sẽ liên hệ với loại rau đang hot trên thị trường và bàn bạc cách thức PR, quảng cáo, giá lên sàn... và tất nhiên sẽ được ăn rau miễn phí n lần tùy theo thỏa thuận
Dây chuyền thương mại hóa các giống rau diễn ra tự nhiên theo mức cung-cầu của thị trường, người được lợi nhất chính là các nhân viên kinh doanh của sàn giao dịch này, vừa thu tiền quảng cáo của các công ty đặt quảng cáo, vừa đc nếm rau mới miễn phí và trở mặt cấm lưu hành đối với loại rau nào có dấu hiệu tự làm giá làm thị trường bất ổn