GẶP GỠ
8h tối…..
Tôi nằm vật ra giường sau khi nhâm nhi bữa tối với 1 ly Martini, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm vì bay 1 mạch và làm việc mà không được nghỉ ngơi gì, trong lúc lơ mơ ngủ, tôi hồi tưởng về buổi chiều tại trụ sở của CLB…..
Cuộc gặp gỡ các trợ lý có vẻ không được hào hứng như tôi vẫn mong chờ, có lẽ vì họ thấy tôi là người da đen, nhất là Pavel đã “bỏ rơi” tôi khi đến cửa phòng họp. 1 buổi giới thiệu ngắn, 1 vài cái bắt tay và 1 đống tài liệu để tìm hiểu về Juventus. Tôi lật giở tư liệu những cầu thủ nằm trong danh sách chuyển nhượng trước khi tôi đến. Reto Ziegler, Javi Martinez đã đem cho mượn….. “Ồ chúng ta sẽ không cần họ !” Martinez chỉ còn 1 năm hợp đồng và tôi định tâm sẽ không gia hạn thêm, anh ta sẽ về lại Catania thôi. Ziegler mới mua, nhưng thật lòng mà nói tôi không có ý định sử dụng anh ta. Libertazzi, đánh giá của các HLV về anh chàng này khá tốt, nhưng còn trẻ, có lẽ mình sẽ nên lưu tâm đến chàng trai này…., Ekdal, Yago Falqué, những cái tên nước ngoài……. Pessotto và Scirea đánh giá 2 anh chàng này rất tốt, bản thân tôi cũng đã từng xem 2 chàng trai này thi đấu, Ekdal thì đồng sở hữu, Yago cho mượn. “Cứ để họ đấy, chúng ta sẽ theo dõi thêm”. Tôi lật giở từng cái tên đem cho mượn hoặc đồng sở hữu, chẳng có gì đáng để ý cả, đột nhiên 1 cái tên đập vào mắt tôi “SEBASTIAN GIOVINCO”, trưởng thành ở Juventus, hiện đang đồng sở hữu với Parma. Và sau đó là Marco Costantino, rồi Carlo Pinsoglio. Đột nhiên 1 dòng điện xẹt qua đầu tôi hình thành ý tưởng về 1 Juventus của tôi, Juve của chất Ý, của người Ý. Tuyệt vời đấy chứ. Tôi suýt nữa đã thốt lên như vậy với các trợ lý mới của mình, nhưng đột nhiên kìm lại, có lẽ cứ đợi 1 chút, suýt nữa mình quên mất rằng mình chỉ có vài tháng thì làm sao có thể thực hiện lý tưởng đó được. Tôi liếc qua danh sách rao bán, không có gì đặc biệt. Iaquinta, Amauri. Họ sẵn ko có trong đầu tôi rồi………
Tôi nhấn mạnh rằng mình sẽ sử dụng sơ đồ 4-5-1, Alessio và tôi đã có chút tranh luận, ông thích 4-1-2-1-2 hơn, và cho rằng đội hình này phù hợp hơn với đội bóng, nhất là khi có Pirlo. Tôi không đồng ý và kiên quyết muốn sử dụng lối tấn công từ 2 biên, “chẳng phải chúng ta có Milos hay sao”. Mất gần nửa giờ, cuối cùng Alessio cũng miễn cưỡng đồng ý với quan điểm của tôi. Và chúng tôi định hình đội hình chính thức luôn để ngay ngày hôm sau Alessio lên kế hoạch tập luyện phù hợp với đội.
GK: Gianluigi Buffon
DR: Marco Motta (tôi chọn, nhưng Alessio khăng khăng Lichsteiner tốt hơn)
DRC: Leonardo Bonucci
DLC: Giorgio Chiellini
DL: Paolo De Ceglie (chúng tôi lại cãi nhau, các tuyển trạch viên và các trợ lý đều muốn đưa Balzaretti trở lại, nhưng tôi không muốn thế)
DMC: Andrea Pirlo (Và anh ấy sẽ đảm nhiệm vai trò kiến tạo, deep lying playmaker)
MRC: Claudio Marchisio
MLC: Aturo Vidal
AMR: Milos Krasic (lại cãi nhau, có vẻ chúng tôi chỉ cãi nhau ở 2 bên cánh thì phải, mọi người muốn Krasic bám biên, nhưng tôi lại muốn anh ấy bó vào trong
AML: Simone Pepe hoặc Del Piero
ST: chúng tôi cãi nhau nhiều nhất và thú thật rằng tôi rất băn khoăn khi chọn Toni, Quagliarella hay Matri. Matri thì phù hợp với vai trò Poacher, Toni có thể chơi Target man trong khi Quagliarella có thể chơi bất kỳ vai trò nào, nhưng ko thực sự xuất sắc và nếu có cái nhất là Trequatrista.
Khi chúng tôi tạm thời thống nhất được những việc cơ bản nhất thì đã hơn 7h tối, Alessio đưa tôi về căn hộ dành cho HLV trưởng, cách sân tập khoảng 5km và cách SVĐ Juventus gần 15km. Đó là 1 căn phòng nhỏ nhắn nhưng hết sức tiện nghi, và rõ ràng dành cho người có gia đình. Tôi gọi điện cho vợ, kể lại ngày làm việc đầu tiên của tôi và hứa sẽ đưa cô ấy sang đây sớm nhất có thể, chúng tôi có lẽ sẽ phải xa nhau vài tháng, để tôi có thể chắc chắn về tương lai ở Turin này, hoặc ở lại lâu dài hoặc lại trở về quê hương Nigeria. Ngay khi cúp máy, tôi liền ngủ say như chết……..
THANH NIÊN TAM THẤT: THẤT NGHIỆP, THẤT TÌNH VÀ THẤT VỌNG