Cuối cùng, Cái Đẹp vẫn thống trị! Tôi đã đọc các bài viết của VNN về trận thư hùng Barca-MU hôm nay. Các bài viết đều quá hay. Cám ơn các tác giả thể thao của VNN! Tôi cũng đã đọc tất cả ý kiến bình luận của độc giả. Nhiều ý kiến quá hay. Tôi xin chia sẻ với tất cả một cảm tưởng: Tôi rất kính phục Sir Alex Ferguson. Tôi thầm kính nể MU. Nhưng tôi chưa bao giờ yêu MU, vì MU không phải là biểu tượng của bóng đá đẹp, mà vẫn là biểu tượng của bóng đá ăn thua. Bóng đá ăn thua cũng có thể giành chiến thắng, vì ý chí ăn thua rất mạnh. Tôi không phủ nhận tài năng của những Berkham, Ronaldo, nhưng chừng ấy chưa đủ làm nên một bóng đá đẹp. Trong Premiership, đội từng đá đẹp chính là Arsenal chứ không phải MU. Tại Anh, bóng đá đẹp chưa thống trị. Nhưng trên thế giới, bóng đá đẹp đã và đang thống trị. Chiến thắng của Barca hôm nay là chiến thắng của bóng đá đẹp. Cám ơn toàn thể các thành viên của Barca, cám ơn Eto, cám ơn Messi, đặc biệt xin ngã mũ ngưỡng mộ Guardiola, người đa khẳng định lời bất hủ trước khi vào trận đấu: “Tôi muốn các học trò tiếp tục chơi thứ bóng đá đẹp và phải biết mạo hiểm tấn công, nhằm thể hiện cho mọi người thấy tại sao chúng tôi có thể thành công và đoạt Cup”. Vậy thì chính ông đã là người thổi linh hồn bóng đá nghệ sĩ vào các học trò của ông, mà vốn các học trò của ông đã là những nghệ sĩ thực thụ rồi! Vâng, cuối cùng thì Cái Đẹp vẫn thống trị, đó là điều đáng ăn mừng nhất! HM