05/03/2009
Bóng dáng giấc mơ ngày hôm đó cứ kéo dài mãi theo ánh chiều tà.
Để rồi anh vội ngoảnh lại nhìn lên vai và có cảm giác như em ở đây.
Đã bao năm tháng trôi qua và tất cả vẫn trống rỗng như thế.
Thế nhưng em, trong kí ước của anh vẫn luôn tồn tại với nụ cười ấm áp.
Anh đã quá quen với sự mất mát rồi.
Thế nhưng nếu buông xuôi tất cả bây giờ có lẽ sẽ còn đau khổ hơn.
Thà rằng thất bại còn hơn là cố gắng từ bỏ.
Ngày mai đây, liệu anh có mạnh mẽ hơn anh của ngày hôm qua.
Anh biết rằng em đang ở đâu đó cười thật tươi, còn anh thì chỉ thật sự muốn khóc.
Bỏ quên chiếc ô và vẫy tay tạm biệt trên con đường về ướt mưa.
Cả hai chúng ta đều chẳng nói câu nào.
Ướt hết vai rồi phải không em?
Cố gắng không nắm lấy tay em khi bao lần em khẽ chạm vào anh.
Và rồi... Ngày hôm sau em đã đi thật xa!
Ngay cả lời tạm biệt, anh cũng không chuyển được đến em.
Anh sợ rằng thời gian sẽ khiến mọi thứ đổi thay.
Trong khi đó, anh lại đang thay đổi từng ngày.
Nỗi đau này, anh chỉ muốn ôm trọn nó vào lòng.
Vĩnh viễn và mãi mãi!