Mua game football manager 2014 bản quyền để chơi online ! Mua key FM14 bản quyền tự động update
Share Game FM14 chính thức từ forum ( có tính phí ) - In Game Editor
Trang thứ 1 trong tổng số 6 trang 123 ... Trang cuốiTrang cuối
Hiển thị kết quả từ 1 tói 10 trong tổng số 52

Chủ đề: Tôi là Zlatan

  1. #1
    Ngày tham gia
    08 Jun 2009
    Đến từ
    Đáy xã hội
    Số bài viết
    438

    Tôi là Zlatan

    Lời nói đầu:

    Đây là tự truyện của Zlatan Ibrahimovic, mình xin phép dịch lại, nếu bản dịch này có gì quá lung tung rắc rối thì mọi người cứ góp ý nhé, mình sẽ sửa.

    Cám ơn mọi người đã đọc


    TÔI LÀ ZLATAN

    <Tự truyện của Zlatan Ibrahimovic theo lời kể của David Lagercrantz>



    Cuốn sách này dành tặng cho gia đình và bạn bè tôi, và cho những người đã ở bên cạnh tôi trong những thời khắc hạnh phúc cũng như khó khăn nhất.

    Ngoài ra cuốn sách này cũng dành tặng cho những cậu bé luôn cảm thấy mình khác biệt nhưng không thể thích nghi với sự khác biệt của mình.

    Với những ai cố tình bới móc ra những điều sai trái ở đây, tôi muốn nói sự khác biệt là rất bình thường, hãy tiếp tục là chính mình. Những nhận xét của các bạn sẽ giúp tôi rèn luyện bản thân tốt hơn.


    Chương 1



    Pep Guardiola, Huấn luyện viên trưởng của Barcelona, với cái áo khoác màu ghi và gương mặt nghiêm trọng, tiến đến tôi với một thái độ mà tôi cảm thấy không ổn chút nào.

    Từ trước đến giờ tôi vẫn nghĩ ông ấy là một người rất được, tất nhiên tôi không đánh giá ông ta giỏi như Mourinho hay Capello, nhưng cũng rất OK. Tuy nhiên việc này đã khởi đầu cho những xích mích của chúng tôi. Đó là mùa thu năm 2009 và tôi đang sống trong giấc mơ từ thuở nhỏ của mình. Tôi đang được thi đấu tại đội bóng xuất sắc nhất thế giới và được 70 000 cổ động viên tại Camp Nou chào đón. Cảm giác giống như đang bước trên mây vậy. Tất nhiên mọi thứ cũng không hẳn là hoàn hảo, bởi một số thứ rác rưởi được đăng trên báo nói đại khái tôi là một kẻ bất trị hay những điều tương tự như thế. Tôi gặp khó khăn trong việc thích nghi với những tin đồn kiểu như thế này. Nhưng dù sao thì tôi cũng đang ở đây rồi. Helena và lũ trẻ cũng cảm thấy rất tốt khi đến đây. Chúng tôi có một căn nhà đẹp đẽ ở Esplugues de Llobregat và tôi cảm thấy hoàn toàn sung sức. Có điều gì bất thường cơ chứ ?

    “Này anh bạn”, Guardiola nói với tôi. “Tại Barca chúng ta nên giữ đôi chân ở trên mặt đất.”
    “Tất nhiên rồi”, tôi đáp và khẳng định lại. “Tất nhiên”
    “Ở đây chúng ta cũng không lái Ferrari hay Porsche đến sân tập đâu.”
    Tôi gật đầu, không nên gây hấn với ông ta, theo kiểu “Thế ông nghĩ tôi lái cái quái gì đến sân tập hôm nay vậy ?” Nhưng trong đầu tôi lại nghĩ: “Ông ta muốn gì nhỉ ? Ông ta muốn gửi thông điệp gì cho mình ? Tin tôi đi, tôi không cần một chiếc xe sang trọng, cũng không cần phải đỗ cái xe ở cạnh lề đường để chứng tỏ điều gì cả. Tôi yêu chiếc xe của mình, nó là nguồn cảm hứng và là công sức lao động của tôi, nhưng tôi hiểu rằng có điều gì đó khác sau lời nói của ông ta. Đại loại như: Đừng có nghĩ mình đặc biệt.”

    Cảm nhận đầu tiên của tôi là Barca giống như một ngôi trường vậy. Mọi cầu thủ đều rất tốt với tôi, không ai có ý thù ghét gì cả, hơn nữa ở đây còn có Maxwell, bạn cũ và đồng đội của tôi ở Ajax và Inter. Thực tế mà nói, không ai ở đây xử sự theo kiểu ngôi sao cả, và tôi nghĩ điều này cũng hơi kỳ lạ. Messi, Xavi, Iniesta, và tất cả mọi người ở đây, đều giống y như những đứa trẻ ngoan ngoãn đang đi học. Họ - những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới đứng ở đây và chỉ gật đầu làm theo, tôi thật sự không thể hiểu nổi.

    Tại Italy, nếu huấn luyện viên nói “Nhảy đi”, các cầu thủ sẽ hỏi lại “Tại sao chúng tôi phải nhảy ?” Thế nhưng tại đây, tất cả đều nhảy theo đúng yêu cầu. Tôi không thích nghi được. Nhưng tôi nghĩ: Hãy chấp nhận hoàn cảnh đi. Đừng khiến họ khẳng định hóa những suy nghĩ không tốt về mình. Và tôi cố gắng để thích nghi, cố gắng trở nên ngoan ngoãn. Quá sức kinh khủng. Mino Radiola – người đại diện, đồng thời cũng là bạn thân của tôi – đã kinh ngạc nhận xét:
    “Chuyện quái gì xảy ra với anh thế Zlatan ? Tôi không nhận ra được anh nữa !”
    Chẳng ai nhận ra tôi cả, kể cả bạn thân của mình, KHÔNG-AI-CẢ. Tôi trở nên buồn chán, cử chỉ ôn hòa dịu dàng, và bạn nên biết rằng từ hồi còn chơi ở Malmö FF tôi luôn tâm niệm rằng: Tôi chỉ chạy theo con đường mà mình đã chọn. Tôi không quan tâm kẻ khác nghĩ gì về mình và cũng chưa bao giờ chịu đựng được lối xử sự kiểu quyền thế kẻ cả. Tôi luôn thích sự phá cách và độc lập.

    Nhưng bây giờ…. Tôi không thể nói điều mình muốn nói. Mọi người đặt kỳ vọng vào tôi. Tôi cứ cảm thấy mọi thứ thật quái đản, lái chiếc Audi của CLB và tuân lệnh cứ y như đang trở lại thời đi học vậy, hoặc giống như tôi đang gật đầu đồng ý việc trở lại trường học. Tôi không thể thoải mái cười đùa với các đồng đội. Tôi thấy thật là buồn chán. Zlatan không còn là Zlatan, và điều này chưa từng xảy ra từ hồi tôi còn đi học, khi tôi nhìn thấy mấy thằng nhóc trong chiếc áo hiệu Ralph Lauren vênh váo gần như đã tè ra quần khi tôi “yêu cầu” chúng biến khỏi mắt mình. Tuy nhiên tôi đã khởi đầu mùa giải rất tốt, bàn thắng nối tiếp bàn thắng. Chúng tôi giành được Siêu cúp Châu Âu. Tôi đã làm tốt nhiệm vụ của mình và tỏa sáng. Nhưng tôi trở thành một con người khác. Có điều gì đó đang diễn ra trong tôi. Tôi trở nên trầm lặng, và điều này – tin tôi đi – là rất nguy hiểm. Tôi chơi tốt hơn khi “điên” hơn. Tôi phải gào thét và cãi cọ. Nhưng giờ tôi phải kìm nén tất cả những điều đó cho riêng mình. Có lẽ đó là điều phải làm khi đối mặt với sức ép từ kỳ vọng chăng ? Tôi cũng chẳng biết.


    Tôi là cầu thủ có giá chuyển nhượng cao thứ hai trong lịch sử, và báo chí luôn nói rằng tôi luôn là một kẻ chuyên gây rắc rối và có vấn đề về nhân cách, hay những thứ điên rồ đại loại như vậy, thật không may, tôi cảm thấy tất cả điều đó giống như một gánh nặng – tại Barca tốt hơn tôi không nên chứng tỏ bản thân mình quá nhiều, mà theo tôi – tốt hơn là hãy chứng tỏ mình có thể hòa nhập. Đó có lẽ là quyết định ngu ngốc nhất trong sự nghiệp của tôi, tôi vẫn là sát thủ trên sân cỏ, nhưng lại không tìm được niềm vui khi phá lưới đối phương.

    Thậm chí tôi đã nghĩ tới việc bỏ bóng đá. Tôi không nói đến việc phá bỏ hợp đồng của mình, đơn giản vì tôi là cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng tôi đã đánh mất niềm vui chơi bóng. Và sau đó là kỳ nghỉ Giáng sinh. Gia đình tôi tới Are và tôi thuê một chiếc xe trượt tuyết. Mỗi khi cảm thấy cuộc sống của mình chững lại, tôi lại muốn vận động. Tôi thường lái xe như một thằng điên, với chiếc Porsche Turbo, tôi vẫn phóng 325 km/h và bỏ lại đằng xa mấy chiếc xe cảnh sát. Tôi đã làm rất nhiều việc điên rồ và lúc này rõ ràng tôi muốn nghĩ về những việc đó nhiều hơn. Và giờ đây, trên ngọn núi phủ đầy tuyết, tôi cố gắng tìm lại chính mình trên chiếc xe trượt tuyết, cảm thấy tê cóng và cảm nhận chút thời gian cho bản thân mình.

    Adrenaline trào lên ! Cuối cùng thì Zlatan trước đây, Zlatan-thật-sự đã trở lại, và tôi tự ngẫm về bản thân: “Mình đang làm cái gì vậy ? Mình có tiền, và không cần thiết phải cảm thấy quá ngán ngẩm với mấy ông huấn luyện viên ngu ngốc đó. Mình có thể tìm được niềm vui bằng những việc khác và chăm lo cho gia đình cơ mà”. Quãng thời gian đó thật tuyệt, nhưng lại chẳng được bao lâu vì sau đó tôi lại phải trở về xứ Tây Ban Nha thảm họa. Không bất ngờ, mà chậm rãi, thảm họa rơi từ trên trời xuống.

    Ngày hôm đó có một cơn mưa tuyết nhỏ. Dường như người Tây Ban Nha chưa bao giờ gặp phải cảnh tuyết rơi vậy, trên những ngọn đồi ở Barcelona, mấy chiếc xe ô tô đâm hết bên trái đến bên phải, và Mino, gã béo ngốc nghếch dễ thương, người luôn cảm thông khi tất cả đều có định kiến không tốt về tôi – đang tê cứng trong chiếc giày thể thao mùa hè và cái áo khoác mỏng đưa tôi đến chiếc Audi của đội bóng. Khi xuống dốc, chiếc xe của chúng tôi mất lái và đâm vào một bờ tường đá. Toàn bộ bên phải chiếc xe bị hư hỏng nặng. Có rất nhiều vụ tai nạn khác trên đường nhưng có vẻ chẳng vụ nào nặng hơn vụ của chúng tôi. Sau đó tôi cũng thắng trong một cuộc tranh luận nho nhỏ, và chúng tôi cười rất nhiều trong suốt quãng đường còn lại khi đến sân tập. Và tôi bắt đầu cảm thấy chút vui vẻ trở lại. Tuy nhiên - vấn đề lại xảy ra bởi lời nói của Messi. Không thể tin được. Tôi không hiểu rõ về anh chàng này lắm, tính cách chúng tôi khác nhau quá nhiều. Cậu ta đến Barca từ năm 13 tuổi và sớm quen với văn hóa ở đây, và cậu ta thấy hoàn toàn thoải mái với “ngôi trường” này. Lối chơi của toàn đội xoay quanh cậu ta, điều này cũng hoàn toàn bình thường, vì cậu ta là cầu thủ quan trọng nhất. Nhưng giờ tôi đã đến, và tôi ghi được nhiều bàn hơn cậu ta.

    Messi tiến đến trước Guardiola và nói: “Tôi không muốn chơi ở cánh phải nữa. Tôi muốn chơi ở trung tâm.”

    Ở trung tâm đã có tôi, nhưng Guardiola có vẻ chẳng quan tâm đến việc đó. Từ 4-3-3 ông chuyển sang chơi 4-5-1 với tôi đá cắm và Messi ở ngay phía sau, qua đó đẩy tôi vào bóng tối. Mọi đường bóng đều chuyển đến chân Messi và tôi không thể chơi bóng theo phong cách của mình. Tôi phải chơi bóng tự do – như một chú chim sải cánh tự do trên sân cỏ, và tôi luôn muốn tạo ra sự khác biệt bằng sức của mình. Nhưng Guardiola đã đem tôi ra để “tế thần”, sự thật là như vậy, tôi bị khóa cứng ở tuyến đầu. OK, tôi hiểu tình thế của mình, Messi là ngôi sao sáng nhất, Guardiola phải nghe lời cậu ta.

    Nhưng coi nào ! Tôi đã ghi bàn cho Barca, tôi cũng là một sát thủ cơ mà. Lẽ ra ông ta không nên xoay chuyển cả đội để chạy theo một cá nhân như vậy. Tôi muốn nói: Thế ông ta mua tôi làm cái quái gì ? Chẳng có ai trả ngần ấy tiền chỉ để bóp chẹt một cầu thủ cả. Guardiola nên nghĩ về cả 2 chúng tôi, và tất nhiên, không khí căng thẳng bắt đầu xuất hiện trong Ban lãnh đạo đội bóng. Tôi là khoản đầu tư lớn nhất từ trước tới giờ, nhưng tôi lại không thấy thoải mái với vị trí mới trong đội hình. Tôi là món hàng quá đắt đỏ để “cảm thấy không thoải mái”. Txiki Begiristain, Giám đốc thể thao, đã gặp mặt trực tiếp và ra lệnh tôi phải nói chuyện với huấn luyện viên.

    “Ngay lập tức !”

    Tôi không thích điều này chút nào. Tôi là cầu thủ luôn biết cách chấp nhận tình cảnh của mình. Nhưng tất nhiên, tôi đã nói chuyện ! Có một người bạn của tôi đã nói “Zlatan, tôi có cảm giác Barca mua một chiếc Ferrari nhưng đang lái nó như thể đang lái 1 chiếc Fiat”, và tôi nghĩ, phải, đó là một phép ẩn dụ chính xác. Guardiola đang biến tôi thành một mẫu cầu thủ chơi đơn giản hơn, và dở hơn tôi có thể - và đã từng như thế.

    Trong buổi tập, tôi lại gần huấn luyện viên, và tự nhủ rằng mình phải thật cẩn thận trong cách ăn nói, tôi không muốn xảy ra xích mích, tôi nói với ông ấy:

    “Tôi không muốn có xích mích, cũng không muốn gây chiến với ai cả. Tôi chỉ muốn nói chuyện.”

    Ông ấy gật đầu, nhưng vẫn có vẻ nghi ngờ, tôi nhắc lại:

    - Nếu ông nghĩ rằng tôi muốn kiếm chuyện, thì tôi xin phép. Nhưng tôi chỉ muốn nói chuyện thôi.
    - Tốt. Tôi luôn muốn trao đổi với cầu thủ của mình.
    - Nghe này ! – Tôi nói tiếp – Ông không sử dụng hết khả năng của tôi. Nếu ông muốn một cây săn bàn như ý, thì lẽ ra ông nên mua về Inzaghi hoặc một ai đó khác. Tôi thì khác, tôi cần không gian chơi bóng. Tôi không thể chỉ đơn giản chạy lên và chạy xuống để tìm kiếm bàn thắng. Tôi nặng đến 98 kg và đơn giản là tôi không thích hợp với lối chơi như vậy.

    Guardiola có vẻ suy nghĩ, ông vẫn thường làm thế.

    - Tôi cho rằng cậu hoàn toàn có thể chơi như vậy.
    - Không, thế thà tống tôi lên băng ghế dự bị còn hơn. Với tất cả lòng kính trọng, tôi hiểu và tôn trọng quyết định của ông, nhưng ông đang hy sinh chính tôi cho các cầu thủ khác. Như vậy không ổn chút nào. Ông mua một chiếc Ferrari, nhưng có vẻ như lại đang lái như thể nó là một chiếc Fiat.”

    Guardiola lại tiếp tục suy nghĩ, cuối cùng ông nói:

    - OK, có lẽ tôi đã mắc sai lầm. Đó là vấn đề của tôi,và tôi sẽ sửa chữa nó.

    Tôi cảm thấy thật tuyệt vời, ông ấy nói sẽ sửa chữa vấn đề này.

    Nhưng rồi một cơn lạnh cóng khác lại đến. Guardiola hầu như chẳng ngó ngàng gì đến tôi, thực tế tôi cũng không phải là loại người thực sự để ý đến việc đó, và mặc dù phải chơi với vai trò mới, tôi vẫn tiếp tục ghi bàn, nhưng không phải là những pha làm bàn đẹp mắt như hồi chơi ở Italia. Tôi đứng quá cao trên hàng công, chẳng lẽ không còn “Ibracadabra” nữa sao, tôi không can tâm… Trong trận đấu với Arsenal trên sân Emirates trong khuôn khổ Champions League chúng tôi chơi trên cơ đối thủ hoàn toàn. Khán đài sôi sục, 20 phút đầu thật tuyệt vời, tôi ghi 1 bàn thắng… rồi bàn thứ 2 - một bàn thắng đẹp, và tôi nghĩ: “Guardiola chết tiệt ! Tôi sẽ chơi theo cách của tôi !” Nhưng tôi bị thay ra, Arsenal giành lại thế trận và gỡ 2 bàn. Khốn nạn thay, sau đó bắp đùi tôi bắt đầu đau. Thông thường một huấn luyện viên phải quan tâm đến việc này chứ. Zlatan bị chấn thương – đó sẽ là vấn đề nghiêm trọng cho bất cứ một đội nào. Nhưng Guardiola vẫn cứ lạnh lùng y như một tảng băng trôi vậy. Ông ta chẳng nói một lời nào, và tôi phải nghỉ 3 tuần. Chẳng ai đến thăm tôi và hỏi “Cậu thấy thế nào rồi Zlatan ? Cậu có thể chơi trận tới được không ?”

    Ông ta còn chẳng thèm chào tôi. Không một lời nào. Thậm chí ông ta còn không muốn nhìn thấy tôi. Nếu tôi bước vào phòng, ông ta sẽ đi ra. Có vấn đề gì vậy ? Tôi tự hỏi. Tôi làm gì sai à ? Trông tôi kỳ quặc lắm sao ? Hay tôi đã nói điều gì sai trái ? Đầu óc tôi quay cuồng, tôi không thể ngủ được, trong đầu cứ đeo đẳng mãi những câu hỏi đó. Tôi không cần Guardiola phải yêu quý gì tôi, thậm chí ông ta ghét tôi thế nào cũng được, tôi quen với việc bị ghét bỏ và bị trả thù rồi. Nhưng giờ đây tôi cảm thấy mất phương hướng, và tôi tìm đến những cầu thủ khác để nói chuyện. Chẳng ai hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Tôi hỏi Thierry Henry, người cũng thường xuyên ngồi ghế dự bị trong thời gian này. Thierry là cây săn bàn xuất sắc nhất trong lịch sử Đội tuyển Pháp, dù đã khá nhiều tuổi nhưng anh ta vẫn rất giỏi, và cũng đang gặp vấn đề với Guardiola.
    “Ông ta chẳng để ý gì đến tôi. Ông ta còn chẳng thèm nhìn tôi lấy 1 lần, có chuyện gì vậy ?” Tôi hỏi.
    “Tôi chịu”, Henry đáp. Và chúng tôi bắt đầu cười đùa. “Này Zlatan, thế hôm nay ông ấy có nhìn anh lần nào không ?”. “Không, nhưng tôi nhìn thấy lưng ông ấy !”. “Tuyệt, thế là có tiến triển rồi đấy !” Đại loại là như vậy, và tôi tìm thấy được chút cảm thông. Nhưng điều này không xóa đi được mối băn khoăn vẫn tồn tại trong lòng tôi từng giờ từng khắc: Tôi đã làm gì sai ? Nhưng chẳng bao giờ tôi tìm được câu trả lời. Chẳng có câu giải thích nào tốt hơn cuộc nói chuyện về vị trí của tôi lần trước, nhưng đó không phải là một lời giải thích thỏa đáng. Chẳng lẽ ông ta đày đọa tôi chỉ vì cuộc nói chuyện đó ? Tôi cố gắng khiến ông ấy chú ý, tôi cố tình đến trước mặt và nhìn vào mắt ông ta, nhưng ông ta lại quay người đi. Ông ta có vẻ sợ sệt. Tất nhiên, tôi hoàn toàn có thể tiếp cận thẳng mặt ông ta và hỏi “Toàn bộ chuyện này là sao ?” Nhưng không cần thiết nữa, tôi hiểu vấn đề của ông ta là gì rồi.

    Đó là vấn đề của Guardiola. Mặc dù tôi biết, nhưng không thể diễn tả cặn kẽ cho các bạn hiểu nó là cái gì. Như kiểu... Tôi không nghĩ rằng ông ta có thể đối phó với những cá tính mạnh mẽ. Ông ta luôn muốn cầu thủ của mình phải giống như những cậu bé ngoan ngoãn hiền lành, và tệ hơn là: Ông ta chạy trốn chính mình. Ông ta không thể nhìn vào vấn đề của mình, và điều đó khiến cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

    Đám mây nham thạch núi lửa từ Iceland che phủ bầu trời Châu Âu. Tất cả các chuyến bay có thể đưa chúng tôi tới San Siro để đấu với Inter đều bị hủy bỏ, vì vậy chúng tôi phải di chuyển bằng xe bus. Có lẽ vài gã bại não ở Barca nghĩ rằng đó là ý kiến tuyệt vời. Chấn thương của tôi đã hoàn toàn bình phục, nhưng chuyến đi này đúng là cực hình. Chúng tôi mất đến 16 tiếng trên ô tô và mệt rã rời khi tới Milano. Đây là một trong những trận đấu quan trọng nhất trong cả mùa giải của chúng tôi – bán kết Champions League. Tôi đã sẵn sàng để đối mặt với những tiếng huýt sáo, la ó từ các CĐV Inter. Không vấn đề gì cả, tôi cũng đã quen với việc đó và vẫn sẽ chơi hết sức mình. Nhưng tình thế của tôi bây giờ lại khác. Và qua trận này, tôi nghĩ, Guardiola không thể so với Mourinho được.

    Jose Mourinho là một ngôi sao lớn. Ông ấy đã vô địch Champions League với Porto. Ông ấy cũng là huấn luyện viên của tôi ở Inter. Ông ấy – đơn giản là một người tuyệt vời. Tôi nhớ lần đầu tiên ông gặp Helena và nói nhỏ với cô ấy thế này : “ Helena, tôi muốn giao cho cô một nhiệm vụ rất quan trọng. Chăm sóc cho Zlatan thật tốt, và hãy làm cho cậu ấy hạnh phúc giúp tôi ! ” Ông ấy nói ra những gì mình muốn nói. Thật tình tôi rất thích ông ấy. Ông giống như một vị tướng chỉ huy đội quân của mình vậy. Ngoài ra ông ấy cũng rất quan tâm đến mọi người. Hồi còn ở Inter, tôi thường xuyên nhận được tin nhắn của ông hỏi thăm tình hình của tôi. Ông ấy hoàn toàn trái ngược với Guardiola. Nó giống như, nếu Mourinho là người thắp sáng cho một căn phòng, thì Guardiola lại đem đến sự u tối vậy.
    “ Đối thủ của chúng ta không phải là Mourinho, mà là Inter ”. Guardiola nói, như kiểu ông ấy cho rằng tất cả chúng tôi nghĩ Mourinho sẽ xỏ giày ra đá với chúng tôi vậy. Và sau đó là một bài diễn thuyết. Tôi hầu như không để tâm xem ông ấy nói cái gì. Sao tôi lại phải nghe chứ ? Đại để ông ấy nói về máu, mồ hôi và nước mắt, hoặc vài thứ ngớ ngẩn từa tựa thế. Tôi chưa bao giờ nghe một huấn luyện viên làm một bài diễn thuyết vớ vẩn như vậy trước đây. Toàn là thức rác rưởi. Nhưng rồi cuối cùng, trong buổi tập trên sân San Siro, ông ấy đến trước chỗ tôi, và cả đội đều chú ý theo dõi xem điều gì sẽ xảy ra, như kiểu “ Wow, Ibra đã trở lại ! ”

    - Cậu có thể chơi ngay từ đầu được không ? – Guardiola hỏi tôi.
    - Tất nhiên. Tôi đáp, không hề do dự.
    - Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa chưa ?
    - Tất nhiên. Tôi thấy rất ổn.
    - Nhưng cậu đã thật sự sẵn sàng chưa ?

    Ông ấy y như một gã hề vậy, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu.

    - Nghe này, chúng ta vừa trải qua một chuyến đi kinh khủng, nhưng thể lực của tôi vẫn rất tốt. Chấn thương của tôi cũng đã hoàn toàn bình phục và tôi đã sẵn sàng để chơi hết sức mình.

    Guardiola nhìn như thể không tin những lời tôi vừa nói. Tôi không thể hiểu nổi ông ta, và sau đó tôi gọi cho Mino Raiola. Tôi vẫn thường gọi cho Mino. Cánh phóng viên Thụy Điển thường nói : Mino đang gây ảnh hưởng không tốt cho Zlatan, Mino là kẻ thế nọ… là loại người thế kia… Còn bạn, muốn nghe sự thật không ? Sự thật Mino là một thiên tài. Tôi hỏi anh ấy : “ Ý của ông ấy là sao ? ” Chúng tôi không tìm được đáp án.

    Trong trận chiến với Inter, tôi được đá chính ngay từ đầu và chúng tôi dẫn trước 1-0. Thế nhưng, cục diện trận đấu xoay chuyển, tôi bị thay ra ở phút 60 và chung cuộc chúng tôi thua 1-3. Khốn nạn thật ! Tôi điên tiết thật sự. Nhưng trong mấy ngày đầu, giống như hồi ở Ajax, tôi cố dằn lòng trước thất bại này trong vài ngày, thậm chí vài tuần. Giờ đây tôi có Helena và lũ trẻ, họ giúp tôi quên đi những thất bại của mình và tiếp tục tiến bước. Và giờ đây tôi chỉ tập trung cho trận tái chiến tại Camp Nou. Trận đấu lượt về là cực kỳ quan trọng và kỳ vọng của khán giả ngày càng lớn, đồng thời sức ép cũng trở nên không thể tưởng tượng được. Chúng tôi buộc phải thắng đậm nếu muốn đi tiếp. Nhưng…. Tôi thật sự không muốn nghĩ về việc này chút nào, nhưng kệ, dù sao tôi cũng đang nghĩ về nó rồi còn gì. Chúng tôi thắng 1-0, kết quả này không đủ để đưa chúng tôi vào Chung kết. Chúng tôi bị loại khỏi Champions League và cái cách Guardiola nhìn tôi như thể toàn bộ chuyện này là do lỗi của tôi. Lúc đó tôi nghĩ : Mọi thứ cạn kiệt cả rồi. Chúng tôi đang chơi một ván bài và có vẻ tôi đang thất thế. Sau trận đó, tôi cảm thấy mình không còn được đón chào ở CLB này nữa, tôi lái chiếc Audi đi, lòng cảm thấy thật tồi tệ.

    Tôi thấy phát ngán lên được khi ở phòng thay đồ, Guardiola chỉ trích rằng tôi là một kẻ gây rắc rối, như thể tôi là kẻ bệnh hoạn lắm vậy. Điên thật. Ông ấy cứ y như một bức tường đá biết thở, biết nói năng và di chuyển vậy. Tôi thậm chí gần như không tồn tại chút nào trong mắt ông ta, và thật sự tôi muốn biến đi càng nhanh càng tốt.


    Tôi không còn nằm trong kế hoạch của đội bóng nữa, và trong trận đấu với Villarreal, ông ấy cho tôi thi đấu vỏn vẹn 5 phút cuối. 5 phút ! Tôi thấy cực kỳ bực mình, không phải vì tôi phải ngồi ghế dự bị. Tôi hoàn toàn có thể chứng tỏ mình xứng đáng được tin tưởng khi có một vị huấn luyện viên nào đó nói với tôi rằng : “ Cậu chưa đủ giỏi, Zlatan ạ. ” Nhưng Guardiola chẳng nói một lời nào, không-một-lời-nào-cả. Lúc đó, tôi cảm thấy, nếu tôi là Guardiola, chắc tôi sẽ sợ chết khiếp lên được. Không phải vì tôi cũng vốn là một võ sĩ, và tôi đã làm nhiều thứ điên rồ. Nhưng tôi không đánh nhau, trên sân có thể tôi đã đốn 1 hoặc 2 người gì đó. Nhưng khi tôi giận dữ, đôi mắt tôi như tối sầm lại. Tôi không muốn ở lại đây thêm một chút nào nữa.

    Để tôi mô tả rõ hơn việc này cho các bạn. Sau trận đó tôi đi vào phòng thay đồ, thật sự lúc đó tôi không có ý định tấn công ông ta đâu… Nhưng lúc đó tôi đang thấy rất bực mình, vì vậy thật quá khó để nói ra vài lời ôn hòa, và trong phòng thay đồ, kẻ đang hành hạ tôi đứng đó, phơi ra cái đầu hói khốn kiếp. Có vài cầu thủ cũng đang ở trong phòng, Toure và vài người nữa. Gần chỗ tôi đứng một cái hộp sắt chúng tôi dùng để đựng áo quần. Tôi nhìn chòng chọc vào cái hộp, rồi vung chân đá bay nó đi. Cái hộp xấu số phải bay xa đến 3 mét, nhưng với tôi, như vậy không đủ. Tôi gào lên : ” Ông là thằng không có bi ”, và sẵn sàng đi xa hơn, tôi đế thêm : “ Ông chả là cái thá gì khi đem so với Mourinho. Về nhà tự thủ dâm đi ! ”

    Tôi phát điên thực sự, có lẽ khi đó các bạn nghĩ rằng Guardiola sẽ nói điều gì đó, đại để như : Bình tĩnh lại đi, cậu không nên nói năng như thế với huấn luyện viên của mình ! Nhưng không, ông ta không làm thế. Thực ra bên trong ông ta chỉ là một gã yếu đuối. Ông ta chỉ dựng lại cái hộp, y như cậu bé chuyên lau dọn, rồi rời khỏi đó, không bao giờ nhắc tới chuyện đó nữa, không một lần nào nữa. Nhưng dù sao, lời nói thì cũng đã nói ra rồi. Trên xe bus, mọi người sốt sắng : “ Có chuyện gì thế ? Chuyện gì vừa xảy ra vậy ? ”

    Chẳng có gì, tôi nghĩ, tôi chỉ nói sự thật thôi. Nhưng tôi không còn năng lượng để nói về cái chủ đề chết tiệt đó nữa. Tôi thấy chán nản thật sự. Huấn luyện viên-của-tôi lờ tôi đi hết tuần này sang tuần khác mà chẳng thèm giải thích tại sao. Tôi cảm thấy phát ốm lên được. Tôi từng có nhiều lần gây gổ, đánh nhau với nhiều người, nhưng ngày hôm sau chúng tôi lại dàn hòa và lại cùng nhau tiến lên. Giờ đây, sự im lặng và khủng bố tinh thần cứ tiếp diễn mãi, và tôi nghĩ : “ Mình đã 28 tuổi, ghi 22 bàn và kiến tạo 15 bàn cho Barca, và giờ đây bị đối xử như thể mình không tồn tại vậy. Có chấp nhận nổi không ? Mình có nên tiếp tục chịu đựng không ? Đừng hòng !

    Khi biết rằng mình sẽ ngồi dự bị trong trận gặp Almeria, tôi nhớ đến những lời này : “ Tại Barca, chúng ta không lái Ferrari hay Porsche đến sân tập ! ” Cái quái quỷ gì vậy ? Tôi sẽ lái bất cứ cái gì tôi muốn, ít ra để trêu ngươi mấy thằng ngốc các người. Tôi nhảy lên chiếc Enzo của mình, rồ mạnh ga và đỗ ở ngay trước cửa sân tập. Tất nhiên sau đó, một vòng tròn người nhanh chóng bu quanh chiếc xe của tôi. Báo chí hồi đó viết rằng chiếc xe của tôi đáng giá 1 tháng lương của toàn đội Almeria. Tôi không quan tâm, lũ truyền thông chết giẫm. Tôi quyết tâm chống trả đến cùng.

    Tôi quyết định sẽ đánh trả thật quyết liệt, và các bạn nên biết, tôi hoàn toàn biết cách chơi. Tôi từng là một bad-boy, nhưng tôi không muốn gây rắc rối mà không có sự chuẩn bị trước, vì vậy, tôi nhấc điện thoại gọi cho Mino. Chúng tôi luôn lên kế hoạch cho những trò bẩn cùng nhau. Sau đó tôi cũng gọi vài người bạn.

    Tôi muốn đi xa trong lần này, và lạy Chúa tôi, tôi lại nhận được đủ thứ khuyên răn. Mấy tay bạn của tôi từ Rosengard muốn tôi bình tĩnh lại, và tất nhiên họ chỉ muốn tốt cho tôi, nhưng tôi cảm thấy rằng đó không phải là một cách thỏa đáng với bản thân mình. Sau đó tôi tâm sự với Helena. Cô ấy là một người tuyệt vời, trên cả tuyệt vời, cô ấy dịu dàng, nhưng cũng rất nghiêm khắc. Cô ấy cố gắng động viên tôi : “ Anh đang là một người cha tốt. Nếu anh cảm thấy không ổn với đội bóng của mình, thì hãy gia nhập đội bóng của em và các con ”, cô ấy nói vậy, và tôi thấy ấm lòng.

    Tôi chơi bóng cùng bọn trẻ, dành thời gian để hết lòng chăm sóc chúng, đồng thời tôi cũng dành thời gian cho cái máy điện tử của mình. Nó cuốn hút tôi cứ y như thuốc phiện vậy. Nhưng từ hồi ở Inter, có lần tôi chơi điện tử đến tận 4-5 giờ sáng và đến sân tập khi mới ngủ có vài tiếng, sau đó tôi tự đặt ra luật lệ cho mình : không Xbox hay Playstation gì cả sau 10h đêm.

    Tôi không muốn phí phạm thời gian, và liền vài tuần ở Tây Ban Nha tôi dành toàn bộ thời gian cho gia đình nhỏ của mình và chăm sóc vườn tược. Chúng tôi có thêm một chiếc Corona. Đó là mặt tốt lành trong quãng thời gian này, nhưng hàng đêm khi tôi bất thần bị tỉnh giấc, hoặc trong các buổi tập khi tôi nhìn thấy Guardiola, tôi cảm thấy bóng đêm như đang bao phủ quanh mình vậy. Cơn giận cứ đốt âm ỉ trong đầu tôi và tôi dự tính việc chuyển đi – và báo thù.

    Không, tôi nhận ra điều này ngày càng rõ hơn, không thể quay lại nữa. Giờ là lúc tôi đứng lên, trở lại với chính bản thân mình

    Hãy nhớ điều này : Bạn có thể lôi một đứa trẻ ra khỏi khu ổ chuột, nhưng không thể lôi khu ổ chuột ra khỏi đứa trẻ đó.



    CHƯƠNG 2



    Tôi nhớ hồi còn nhỏ, tôi có một chiếc BMX. Tôi gọi nó là Fido Dido.

    Fido Dido là một nhân vật hoạt hình, một gã lưu mạnh với bộ tóc kiểu hippy. Hồi đó tôi rất khoái phong cách này. Nhưng không lâu sau, chiếc xe đạp bị ăn trộm ở ngoài nhà tắm công cộng Rosengard. Cha tôi xông tới đó, áo sơ-mi phanh ra và tay áo xắn lên đến tận khuỷu. Cha tôi rất thương các con của mình, ông vẫn thường nói: “Đừng có động vào con tao !” khi muốn bảo vệ chúng tôi. Nhưng ông ấy cũng không thể làm gì. Fido Dido biến mất, còn tôi chìm trong nỗi buồn.

    Sau đó tôi bắt đầu ăn trộm xe đạp của người khác. Tôi thường dùng đá để phá khóa, và nhanh chóng trở nên “lành nghề”. Bang, bang, bang – và chiếc xe thuộc về tôi. Tôi trở thành kẻ chuyên đi ăn trộm xe đạp. Đó là lần đầu tiên tôi “là một cái gì đó”. Hồi đó tôi ngây thơ, không hiểu được việc đó là sai trái, và đôi khi còn đi quá đà. Tôi nhớ có một lần, tôi mặc đồ đen từ trên xuống dưới, lẻn ra ngoài lúc ban đêm y như Rambo và ăn trộm một chiếc xe đạp quân đội bằng một cái kìm cắt lớn. Chiếc xe đó rất đẹp, tôi thích nó vô cùng. Nhưng thật tình lúc đó tôi có ý định làm một việc khác chứ không phải là đi ăn trộm xe. Tôi lẩn lút trong bóng tối, và ném trứng thối và vài thứ khác vào cửa sổ các nhà quanh đó, rất ít khi tôi bị bắt.

    Tôi nhớ một chuyện đáng xấu hổ đã xảy ra tại trung tâm mua sắm Wessels ở Jagersro. Thật ra thì tôi xứng đáng phải nhận lấy điều này. Tôi và một đứa bạn khi đó mặc một cái áo khoác mùa đông to sụ (khi đó là giữa hè), và bên trong cái áo khoác là 4 chiếc vợt bóng bàn và vài thứ linh tinh khác chúng tôi ăn trộm. “2 thằng nhóc kia, chúng mày ăn trộm mấy thứ này phải không ?” bảo vệ tóm được chúng tôi và bắt đầu tra hỏi. Tôi đặt vài xu lẻ lên bàn và nói: “Với vài đồng này sao ?” Nhưng có vẻ ông ta không có khiếu hài hước thì phải, từ sau lần thất bại đó tôi quyết tâm phải trở nên “chuyên nghiệp” hơn. Và cho đến lúc này khi nhìn lại, tôi nghĩ rằng mình cũng là kẻ có tay nghề “xoáy” đồ kha khá đấy.

    Khi còn bé, tôi sở hữu một cái mũi quá khổ, bị nói ngọng và sau đó tôi đi học một lớp học nói. Một người đàn bà đến trường tôi và chỉ cho tôi cách phát âm “S” và khi đó tôi nghĩ rằng cái việc này thật vô nghĩa. Có lẽ khi đó tôi muốn làm cái gì đó để lên mặt với mọi người chăng ? Cảm giác lúc đó giống như có cái gì đang sôi sục trong tôi vậy. Tôi không thể ngồi trong lớp đó thêm một giây nào nữa và tôi chạy biến đi. Tôi luôn cảm thấy không điều gì có thể làm hại mình nếu chạy đủ nhanh. Rosengard nơi tôi sống là vùng ngoại ô thuộc thành phố Malmo và ở đây có đủ các chủng tộc người, từ Somali, Thổ Nhĩ Kỳ, người Nam Tư, Ba Lan... và tất nhiên, người Thụy Điển. Chúng tôi luôn đối xử với nhau khá thô bạo. Dường như điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể làm người dân ở đây phát điên, và ít ra – như tôi thấy - ở nhà giống như một cực hình vậy – đấy là cách nói giảm nhẹ rồi đấy.

    Gia đình sống trên tầng 4 trong một khu tập thể trên phố Cronmans, và chúng tôi không bao giờ đi vòng quanh, chào hỏi những gia đình khác. Cũng không có ai hỏi thăm tôi mấy câu đại loại như “Nhóc Zlatan, ngày hôm nay thế nào ?”. Không thể trồng một cái cây nhân cách đẹp đẽ chỉ với việc nhà và tra vấn mỗi khi có một vấn đề gì xảy ra. Ở đây bạn phải tỏ ra mình hết sức cứng cỏi, vì những vụ lộn xộn và đấm đá thường xuyên diễn ra. Tất nhiên thi thoảng tôi cũng ước mình có chút không gian để thể hiện một chút yếu mềm của bản thân. Tôi nhớ có một lần, tôi bị ngã từ trên mái nhà trẻ xuống đất, mắt thâm tím và tôi chạy thẳng về nhà, hy vọng sẽ nhận được sự xót xa, hoặc ít ra cũng là vài lời nói êm ái an ủi. Nhưng cái tôi nhận được là một cái tát vào ngay giữa mặt: “Mày làm cái quái gì trên mái nhà thế ?”

    Không có những lời như “Zlatan tội nghiệp”, chỉ có “Thằng ngu, mày trèo lên mái nhà làm cái gì ? Cái tát này là dành cho những thằng ngu như mày.”, tôi chết điếng, và chạy biến đi. Mẹ tôi không có thời gian để vuốt ve và an ủi, bà phải lau dọn và vật lộn cả ngày để kiếm tiền, bà cũng vô cùng nghiêm khắc. Dường như bà không thể làm gì đó nhẹ nhàng hơn, và nói rộng ra thì, cả gia đình tôi luôn trong tình trạng căng thẳng. Tin tôi đi, không bao giờ gia đình tôi có những lời nói giống như những gia đình Thụy Điển êm ấm kiểu “Con yêu, lấy cho mẹ hộp bơ nhé”, trong trường hợp này nó sẽ đơn giản hơn nhiều: “Thằng kia, lấy cho tao hộp sữa!” Nhưng tôi biết, mỗi khi ở một mình, mẹ tôi vẫn thường lặng lẽ khóc. Bà khóc rất nhiều, bà yêu chúng tôi và cũng biết chúng tôi rất yêu bà, nhưng bà đã có một cuộc sống quá khó khăn đến mức không thể dịu dàng hơn với tôi. Mẹ tôi phải làm việc lau dọn 14 tiếng/ngày, và thỉnh thoảng chúng tôi theo bà để giúp đỡ vài việc vặt như đổ rác, kiếm vài xu lẻ.

    Bà vẫn thường đánh chúng tôi bằng một cái muôi gỗ, đôi khi vì đánh quá mạnh, cái muôi bị gãy và tôi lại phải đi mua 1 cái mới, như thể cái muôi gãy là tại tôi vậy. Tôi nhớ có một ngày nọ, tôi chọi một cục đá vào nhà trẻ, không hiểu tôi ném thế nào mà viên đá bay đúng vào cửa sổ. Cửa sổ vỡ tan và ngay lập tức mẹ tôi chạy đến. Dường như bà có giác quan thứ 6 với bất cứ điều gì làm bà phải trả tiền vậy, và ngay lập tức cái muôi gỗ vung lên. Bộp ! Tôi đau điếng, và hình như cái muôi đó lại gãy thì phải (Nhà tôi thỉnh thoảng chẳng còn một cái muôi nào), tôi bỏ chạy, bà đuổi theo với một cây gậy không hiểu vớ được ở đâu. Nhưng tôi chạy thoát, và đến kể lể với Sanela.

    Sanela là chị gái ruột của tôi. Chị ấy hơn tôi 2 tuổi và cũng là một đứa trẻ nghịch ngợm. Chị và tôi bàn cách để chọc giận lại mẹ. Điên thật ! Mẹ cứ đập vào đầu chúng tôi suốt ! Chúng tôi đến tiệm tạp hóa, mua hẳn một lô muôi gỗ, loại rẻ nhất, và đem về cho mẹ tôi như kiểu một món quà Giáng sinh vậy.

    Tôi nghĩ rằng mẹ tôi không bao giờ nhận ra là mấy chiếc muôi dễ gãy hơn hẳn. Thật sự bà không còn thời gian để suy nghĩ đến việc đó. Chúng tôi cần phải ăn, và toàn bộ năng lượng bà dùng để đảm bảo đến bữa tối chúng tôi có thứ gì đó ở trên bàn. Gia đình chúng tôi khá đông, vì ngoài tôi và Sanela phải kể đến cả mấy người chị cùng mẹ khác cha (sau này chị ấy đi khỏi nhà và cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc với chúng tôi), em trai tôi Aleksandar, chúng tôi vẫn gọi cậu ấy là Keki. Gia đình tôi luôn trong tình trạng kẹt tiền, và các anh chị em chúng tôi đứa lớn hơn chăm sóc cho đứa nhỏ hơn. Bữa hàng ngày luôn luôn là mỳ ống với sốt cà chua, ăn chực ở nhà bạn hoặc ở nhà cô ruột tôi là Halife – cùng khu tập thể.

    Cha mẹ chúng tôi li dị nhau khi tôi chưa đầy 2 tuổi, vì vậy tôi không thể nhớ được hồi đó là thế nào nữa. Có khi thế lại tốt, vì tôi nghe nói cuộc hôn nhân đó của bà không hề hạnh phúc. Suốt ngày cãi lộn, có khi đánh nhau, và thực chất cuộc hôn nhân đó chỉ để giúp cha có được giấy phép lao động. Tôi cho rằng tất cả chúng tôi ở với mẹ là điều hoàn toàn tự nhiên, nhưng tôi lại rất nhớ cha mình. Tôi thấy thực chất ông cũng khá thú vị và chúng tôi luôn cảm thấy vui vẻ khi đến chơi với ông. Tôi và Sanela vẫn thường đến thăm cha vào cuối tuần và những khi đó ông đều đưa chúng tôi đến Pildammsparken hoặc vài địa điểm quanh Limhamn trên chiếc Opel Kadett cũ kỹ màu xanh. Chúng tôi được ăn hamburgers và kem. Có lần ông kiếm được một món hời và mua cho chúng tôi 2 đôi giày thể thao Nike Air Max, mỗi đôi đó dễ phải đến hơn 1 ngàn Kronor. Đôi của tôi màu xanh lá, còn của Sanela màu hồng. Hồi đó ở Rosengard không ai có đôi giày nào như thế, chúng tôi thấy cực kỳ tự hào. Chúng tôi có một người cha tuyệt vời và chúng tôi quyết định ăn mừng bằng Pizza và Coca-Cola. Ông ấy đã có công việc ổn định và có thêm một người con trai, Sapko. Và ông dành hẳn cuối tuần cho chúng tôi.

    Rồi có chuyện xảy ra. Số là Sanela chạy rất nhanh, chị ấy là người chạy 60m nhanh nhất trong lứa tuổi mình ở Skane (một khu vực thuộc đông nam Thụy Điển), và cha tôi đều cảm thấy cực kỳ tự hào khi đưa con gái mình đến sân tập. “Tuyệt vời, Sanela. Nhưng con có thể làm tốt hơn thế nhiều”, ông nói. Đó là cách động viên của ông, “Hơn nữa, hơn nữa, đừng tự thỏa mãn”, và khi đó tôi cũng ở trên xe. Cha tôi đến giờ vẫn nhớ việc đó. Ông cảm thấy có điều gì đó không ổn, Sanela vẫn im lặng, có vẻ chị ấy đang cố gắng kiềm chế để khỏi bật khóc.

    “Chuyện gì vậy con ?” Cha tôi hỏi.
    “Không có gì ạ.” Sanela trả lời.

    Cha tôi không tin, ông gặng hỏi và rồi cuối cùng Sanela đã kể tất cả. Chúng ta không nên đi vào chi tiết, vì đó là câu chuyện cá nhân của riêng Sanela. Nhưng khi đó cha tôi lồng lên như một con sư tử. Khi có chuyện xảy ra với các con, ông thường như vậy, đặc biệt nếu đó là chuyện của Sanela – cô con gái duy nhất của ông.
    Nói thật khi đó tôi mới 9 tuổi nên chẳng hiểu gì cả.

    Mùa thu năm 1990, cảnh sát phát hiện nhà chúng tôi có ma túy, vì còn nhỏ tuổi nên tôi không được biết điều gì. Nhưng tôi có linh cảm xấu, nhà tôi khi đó náo loạn cả lên. Thực tế mà nói thì đó không phải lần đầu tiên, người chị cùng mẹ khác cha của tôi nghiện ma túy, một loại gì đó khá nặng, và thường giấu ma túy ở nhà. Chúng tôi luôn gặp rắc rối với chị ấy, đôi khi có vài kẻ trông rất đáng sợ tới, chúng tôi luôn e sợ điều xấu sẽ xảy ra – chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Có lần mẹ tôi bị bắt vì bị nghi ngờ tàng trữ đồ ăn cắp. Vài người bạn của mẹ tôi đã xúi bẩy: “Lấy cái vòng cổ đó đi!” và mẹ đã làm thế. Bà không hiểu điều đó là vi phạm pháp luật. Nhưng chuyện đã xảy ra, cảnh sát đến và đưa bà đi. Khi đó tôi cũng mơ hồ nhận ra một cảm giác hoang mang: Mẹ đâu rồi ? Sao mẹ lại bỏ đi ?

    Có lẽ đó là lần cuối cùng tôi thấy Sanela khóc, còn tôi thì tìm cách chạy trốn thực tại bằng cách phá quấy hàng xóm hoặc chơi bóng. Tôi không phải là đứa chơi bóng tốt nhất hay là một tài năng hứa hẹn gì cả. Tôi – khi đó chỉ là một đứa trẻ thích đá bóng, đơn giản thế thôi. Tôi thường hay chơi xấu khi tâm trạng không tốt, có khi húc đầu hay đánh nguội đối phương. Nhưng thật sự thì tôi thích bóng đá, và tôi chơi mọi lúc có thể, trên sân trường, một bãi đất không, suốt trong kỳ nghỉ.

    Khi chúng tôi tới trường Varner Ryden, Sanela khi đó đang học lớp 5, còn tôi lớp 3, chị ấy phải trưởng thành trước tuổi và trở thành “mẹ” của Keki và chăm sóc cho cả gia đình khi các chị gái lớn đã bỏ đi. Chị phải gánh lên vai một khối trách nhiệm khổng lồ. Sanela rất ngoan khi ở trường, và thường không bao giờ bị gọi lên phòng Giám hiệu, và đó là lý do tại sao tôi thấy rất lo lắng khi cả hai đều bị gọi lên. Chúng tôi bị gọi đến để nói chuyện, nếu chỉ có mình tôi thì đó lại là việc bình thường như cơm bữa, nhưng lần này là tôi và Sanela. Có chuyện gì ? Phải chăng có ai chết ?

    Tôi cảm thấy bụng quặn đau, chúng tôi cùng bước nặng nề qua hành lang. Lúc đó là chớm đông, tôi cảm thấy tê liệt hoàn toàn. Khi chúng tôi bước vào văn phòng Giám hiệu, cha chúng tôi đang ngồi đó. Bình thường mỗi khi cha tôi xuất hiện là đi kèm với niềm vui, nhưng lần này tôi không cảm thấy vui vẻ gì cả. Mọi thứ có vẻ cứng nhắc và trang trọng quá mức, tôi cảm thấy thiếu thoải mái vô cùng, thực tế thì khi đó tôi không hiểu nhiều về những điều đã nói hôm đó, chỉ về cha và mẹ. Nhưng giờ đây tôi đã hiểu. Rất lâu sau này, khi tôi bắt đầu viết cuốn sách này, tôi hiểu rằng những mảnh ghép số phận đời tôi đã thành hình từ khoảnh khắc đó.

    Tháng 11 năm 1990, sau quá trình điều tra, cha tôi đã nhận được quyền nuôi tôi và Sanela. Các nhà chức trách cho rằng môi trường sống ở nhà mẹ không tốt với chúng tôi, nhưng thực tế thì đó không phải là lỗi của mẹ. Còn rất nhiều thứ khác, nhưng đó là điều chủ chốt khiến cho đại đa số những người có mặt trong phán quyết hôm đó đồng ý, còn mẹ tôi suy sụp. Từ nay mẹ sẽ mất chúng tôi sao ? Đó đúng là một thảm họa với mẹ. Bà khóc mãi, khóc mãi. Mẹ chúng tôi vẫn thường đánh chúng tôi bằng cái muôi gỗ, không bao giờ chịu lắng nghe chúng tôi, bà không tìm thấy hạnh phúc với những người đàn ông đã đi qua đời bà, và bà không có tiền, nhưng bà yêu những đứa con của mình. Tất cả chỉ vì hoàn cảnh sống của mẹ quá khó khăn, và tôi biết cha tôi hiểu điều này. Chiều hôm đó cha tôi nói với mẹ tôi thế này:

    “Anh không muốn em mất con, Jurka ạ.”

    Nhưng ông đưa ra một số điều kiện muốn mẹ tìm cách cải thiện cuộc sống. Tôi chắc chắn đó là những lời lẽ khá nặng nề. “Nếu mọi chuyện không tiến triển, em sẽ không được thấy các con nữa”, đại loại thế, tôi không rõ chính xác điều gì đã xảy ra. Sanela đến sống với cha trong vài tuần, còn tôi vẫn ở lại với mẹ, sau tất cả những điều xảy ra. Có vẻ đó không phải là một giải pháp tốt. Sanela thật sự thấy không thoải mái khi sống với cha. Có lần chúng tôi thấy ông nằm ngủ ngay giữa sàn nhà, trên bàn đầy lon bia và chai lọ. “Cha ơi, dậy đi, dậy đi !” Nhưng ông vẫn ngủ như chết. Với tôi thì điều này khá lạ lẫm. Như kiểu, tại sao ông ấy lại làm thế, và chúng tôi không biết nên làm gì. Nhưng chúng tôi lại muốn giúp ông. Chúng tôi sợ ông bị cảm lạnh nên phủ lên người ông chăn, ga giường để giúp ông giữ ấm. Tôi không hiểu lý do nhưng Sanela lại hiểu. Chị ấy hiểu nguyên nhân cho các cảm xúc của ông, hiểu tại sao có những lúc ông như phát rồ và gầm lên như một con gấu, và tôi nghĩ điều này khiến Sanela e sợ. Và chị ấy cũng nhớ thằng em nhỏ của chị - là tôi, chị muốn về với mẹ. Còn tôi thì ngược lại, tôi lại thấy nhớ cha, và có một đêm tôi gọi cho ông, tôi cũng thấy thật cô đơn khi không có Sanela.

    “Con không muốn sống ở đây, con muốn đến chỗ bố.”
    “Tới đây đi”, ông nói. “Bố sẽ gọi cho con 1 chiếc taxi.”

    Một cuộc điều tra nữa vào tháng 3 năm 1991 và một quyết định khác được đưa ra, mẹ sẽ nuôi Sanela và cha sẽ nuôi tôi. Chúng tôi – chị gái và em trai, phải chia lìa, nhưng chúng tôi vẫn luôn luôn ở gần nhau, hay nói cách khác, nó giống như một cảm giác ấm áp của tình chị em vậy. Sanela giờ đây làm việc ở một hiệu cắt tóc, đôi khi khách hàng đến Salon của chị và nói: “Lạy Chúa, trông cô giống y hệt Zlatan!” Chị luôn trả lời: “Vớ vẩn, nó giống tôi thì có.” Chị ấy là người cứng rắn – như tôi đã nói. Cả hai chúng tôi đều không có cuộc sống dễ dàng gì kể từ khi phải xa nhau. Cha tôi, Sefik, chuyển khỏi đường Hards ở Rosengard tới Quảng trường Varnhems ở Malmo năm 1991. Ông vẫn là một người như vậy, một người phóng khoáng và sẵn sàng chết vì chúng tôi, nhưng mọi thứ thay đổi theo cái cách tôi không thể ngờ, vì từ trước tới giờ tôi chỉ biết đến ông là một người cha-của-cuối-tuần, người luôn mua cho tôi kem và Hamburgers.

    Giờ đây chúng tôi sống với nhau cả ngày và tôi bất chợt nhận ra một điều: Tôi cảm thấy ở đây thật trống trải. Tôi thấy thiếu gì đó, có thể là bóng hình của một người đàn bà trong ngôi nhà này. Ở đây, tôi có TV, sofa, giá sách và 2 cái giường, nhưng ngoài ra không còn gì khác, không có sự chu đáo, không có sự ngăn nắp, lon bia đầy trên bàn và rác rưởi ngập sàn nhà, và thỉnh thoảng khi chúng tôi dán tường, ông chỉ làm có 1 mặt tường. “Cha sẽ làm xong vào ngày mai !” Nhưng không bao giờ có chuyện đó. Chúng tôi cũng phải di chuyển rất nhiều, và không bao giờ ở cố định một chỗ. Nhưng tới đâu tôi cũng thấy sự trống trải y như vậy.

    Cha tôi phải làm việc trong một môi trường tồi tệ và khi ông trở về nhà trong bộ quần áo công nhân, túi kỉnh kỉnh toàn tuốc nơ vít, cờ lê... thì ông chỉ ngồi xuống bên cạnh cái điện thoại hoặc cái TV, không muốn bị làm phiền. Ông chìm trong thế giới riêng của ông, và thỉnh thoảng ông lại đeo tai nghe và nghe mấy bản nhạc dân gian Slavơ. Ông mê mẩn nhạc Slavơ và có sở thích là tự mình thu lấy vài cuộn băng để nghe. Cha tôi nhìn chung là một người đàn ông khá thoải mái khi ông trong trạng thái bình thường, nhưng thực tế thì ông chủ yếu chìm trong thế giới của bản thân và nếu vài người bạn kém may mắn nào gọi cho ông vào lúc đó thì ông sẽ hét thẳng vào tai họ: “Đừng có gọi tao lúc này !”

    Ở nơi này, tôi không có bạn, và nếu có ai có ý tốt muốn kết bạn với tôi thì tôi cũng không thể nhận ra được. Với tôi, điện thoại là thứ vô dụng, tôi không có ai để trò chuyện khi về nhà, kể ra thì mỗi khi có vấn đề nghiêm trọng gì xảy ra thì tôi lại có cha. Ông sẵn sàng làm mọi thứ vì tôi, kể cả việc chạy quanh thị trấn trong bộ quần áo công nhân bẩn thỉu chỉ để giải quyết những rắc rối mà tôi gây ra.

    Ông có kiểu cách đi lại mà người ngoài sẽ nhìn và tự hỏi “Gã quái nào đây nhỉ ?” Nhưng ông không bao giờ quan tâm đến những chuyện tầm thường đó, ông cũng không quan tâm đến những gì xảy ra ở trường học, bóng đá hay bạn bè của tôi, vì vậy tôi phải tự trò chuyện với chính mình hoặc học cách bỏ qua những vấn đề đó. Tôi có một người anh em cùng cha khác mẹ - Sapko, sống cùng chúng tôi trong khoảng thời gian đầu, và tất nhiết, tôi thỉ thoảng cũng nói chuyện với anh ta, tôi nhớ lần đó là lúc anh ta khoảng 17 tuổi thì phải. Giờ tôi không còn nhớ những gì xảy ra lúc đó, nhưng tôi nhớ Sapko và cha đã cãi lộn, thậm chí đánh nhau vài trận, không lâu sau thì cha tống cổ anh ấy ra ngoài đường, và chỉ còn tôi và cha sống cùng nhau. Có một dạo nhà chúng tôi im ắng vô cùng, bởi tôi và cha tách biệt trong thế giới riêng, bạn bè của cha cũng không thấy tới, còn ông thì chỉ ngồi uống hết chai này đến chai khác. Ông bị mất việc, nhưng trên hết, chúng tôi không có thức ăn.

    Dạo đó tôi ở ngoài đường cả ngày, chơi đá bóng và mài mông trên yên mấy cái xe đạp ăn trộm được, vì vậy mỗi khi về nhà thì tôi y hệt như một con sói đói, nhào đến tủ lạnh, vừa mở vừa ước: Làm ơn, làm ơn là có gì ăn được trong này ! Nhưng không, cái tủ lạnh gần như trống không, chỉ có mấy thứ như: Sữa, bơ, vài mẩu bánh mỳ con, và nếu may mắn hơn thì sẽ là hoa quả, vitamin tổng hợp 1 lốc 4 hộp – cha tôi mua ở tiệm Ả Rập vì nơi đó bán rẻ nhất, bia (tất nhiên), Pripps Bla và Carlsberg, lốc 6 lon vẫn còn nguyên nylon bọc. Thỉnh thoảng trong tủ lạnh chỉ có bia, và bụng tôi “biểu tình” ầm ầm. Đó đúng là cảm giác khó quên. Bạn cứ hỏi Helena xem ! Tôi sợ đói đến nỗi luôn nhắc nhở cô ấy rằng tủ lạnh ở nhà luôn phải có sẵn đồ ăn. Và thực tế nó luôn như thế. Tôi nhớ có một lần Vincent – con trai tôi – khóc váng lên vì nó được ăn pasta, mà thật ra thì miếng pasta của nó đang được nấu trên bếp. Thằng bé tiếp tục gào khóc vì nó không được ăn ngay, đến mức tôi muốn mắng nó một trận đại loại như: “Nhóc con, mày không biết là mày đang sống sung sướng thế nào đâu!”

    Hồi đó tôi lục tung mấy cái hộp giấy, lần mò từng ngõ ngách để kiếm một mẩu macaroni hay một mẩu thịt con con. Tôi đói đến nỗi tưởng có thể ăn hết một khoanh bánh mỳ cỡ lớn, và giải pháp cuối cùng của tôi là chạy đến nhà mẹ. Và ở đó thì không phải lúc nào cũng được đón chào một cách niềm nở, mà nó giống “Mẹ kiếp, Zlatan lại đến à ? Sefik không cho nó ăn hay sao vậy ?” Thỉnh thoảng bà mắng mỏ tôi: “Mày trông người tao giống như đang phủ đầy tiền lắm à ? Hay mày muốn ăn hết cả cái nhà này ?” Tuy vậy nhưng cuối cùng bà vẫn cho tôi ăn no và chăm sóc tôi. Và ở chỗ cha, tôi bắt đầu khởi động một cuộc chiến nho nhỏ với bia. Tôi giấu đi vài chai bia sau cái bồn rửa mặt, không phải tất cả, thế thì ông sẽ lật tung cái nhà lên mất, mà chỉ vài chai thôi.

    Nhưng ông hầu như chẳng để tâm. Bia ở khắp nơi trong nhà tôi, trên bàn, trên giá sách, và thường tôi nhặt lại mấy cái lon bia rỗng trong túi nylon đựng rác và đem đi bán tái chế. Tôi nhận được 50 ore/lon. Có khi tôi thu được khoảng 50 hoặc 100 kronor (tức là 100 hoặc 200 lon bia). Bán được nhiều lon, tôi càng được nhiều tiền, và tôi cũng thấy vui. Nhưng tất nhiên, sau đó là nỗi buồn, giống như nỗi buồn của bất cứ đứa trẻ nào trong hoàn cảnh đó. Tôi tìm cách đọc cảm xúc của cha. Tôi biết chính xác khi nào thì mình có thể nói chuyện với ông. Ngày hôm sau khi say bí tỉ, ông thường rất vui vẻ, ngày thứ 2 thì tệ hơn. Có lúc ông cực kỳ dữ tợn, còn bình thường thì ông là người cực kỳ thoải mái, có khi cho tôi 500 kronor tiêu vặt, và trong thời gian này tôi có thú sưu tầm ảnh bóng đá. Hồi đó rất thịnh hành kiểu mua kẹo cao su và được 3 tấm ảnh cầu thủ trong một cái hộp nhỏ. Ồ ồ, mình nhận được ảnh của ai nhỉ ? Maradona chăng ? Thường thì tôi toàn bị thất vọng, đặc biệt khi trong ảnh là một cầu thủ Thụy Điển nào đó mà tôi chẳng biết tí gì. Nhưng có một hôm cha về nhà với một cái hộp lớn. Đó là một món quà của ông, tôi mở ra và bên trong là những tấm ảnh tuyệt đẹp của các cầu thủ Brazil nổi tiếng. Thỉnh thoảng chúng tôi xem TV cùng nhau và nói chuyện, điều đó thật tuyệt.

    Nhưng ngoài những ngày đẹp đẽ đó ra thì ông chỉ biết đến bia rượu. Nhiều viễn cảnh tồi tệ đã nảy sinh trong đầu tôi, và rồi khi trưởng thành hơn, tôi đã đối mặt với cha. Tôi quyết tâm không lùi bước, giống như ông anh cùng cha khác mẹ của mình. Tôi nói thẳng với ông: “Cha uống quá nhiều đấy, cha ạ.” Và sau đó chúng tôi bắt đầu có vài trận cãi vã điên rồ, đôi khi cực kỳ vô nghĩa, chỉ để nói cho ông biết sự thật. Tôi muốn chứng tỏ mình có thể nói lên suy nghĩ của mình, và tiếp đó là những cuộc lộn xộn chẳng ra đâu vào đâu trong nhà.

    Nhưng ông không bao giờ đánh tôi, không bao giờ. Mà thật ra, có một lần duy nhất ông quăng tôi bay đến 2 mét trên không và rơi thẳng vào cái giường, nhưng đó là vì tôi đã nói điều gì đó không tốt về Sanela. Tôi hiểu bên trong ông là một người tốt – có lẽ là tốt nhất thế giới, và tôi hiểu rằng ông không có một cuộc sống dễ dàng gì. “Cha uống để chôn chặt mọi buồn phiền”, anh tôi vẫn thường nói vậy, và có lẽ điều đó không hoàn toàn chính xác, vì sau này tôi nhận thấy chiến tranh còn ảnh hưởng đến ông mạnh hơn nhiều.

    Chiến tranh là điều gì đó lạ lẫm mà hồi đó tôi không thể hiểu, tôi chỉ biết là tôi được bảo vệ kỹ lưỡng, và mọi người có vẻ gì đó khác lạ. Tôi không hiểu tại sao mẹ và các chị gái tôi mặc đồ đen, thậm chí tôi nghĩ có lẽ đó là mốt thịnh hành khi đó. Nhưng sự thật là bà nội tôi đã mất trong một vụ nổ bom ở Croatia và mọi người đều đau khổ - trừ tôi, vì như đã nói, tôi không hiểu và cũng không quan tâm đến ai, người Serbia, Bosnia... gì cũng được. Nhưng với cha tôi, cái chết của bà là điều tồi tệ nhất xảy đến với ông.

    Quê hương của cha tôi là một thị trấn tên Bijeljina thuộc Bosnia. Hồi sống ở đó ông làm thợ xây, và toàn bộ gia đình, bạn bè thân thiết của ông vẫn đang ở đó. Giờ đây Bijeljina bị địa ngục bao phủ, đàn áp dã man, và không hề ngạc nhiên khi lúc này ông lại thừa nhận mình theo đạo Islam. Người Serbia đã chiếm đóng thị trấn, sát hại hàng trăm tín đồ. Tôi nghĩ rằng trong số đó có rất nhiều người quen của cha, và toàn bộ gia đình ông phải lẩn trốn. Người dân Bijeljina giờ đây bị đẩy khỏi mái ấm quen thuộc của mình, người Serbia tới chiếm đóng và cư ngụ trong những ngôi nhà bỏ không đó – tất nhiên có cả ngôi nhà cũ của cha. Có vài kẻ chỉ vào nhà, lấy vài món đồ đi, và trong tình cảnh đó, tôi hiểu rằng ông không thể dành thời gian để chăm nom cho tôi nhiều được. Chiến tranh đã nuốt chửng cha, và ông dành toàn bộ tâm trí cho mảng tin tức. Ông chỉ ngồi đó – một mình, uống bia, đau khổ, căn nhà tràn ngập tiếng nhạc dân ca Nam Tư. Tôi đành cố gắng về nhà càng ít càng tốt hoặc tới chỗ mẹ. Ở đó là một thế giới khác.

    Ở chỗ cha, chỉ có ông và tôi, còn ở chỗ mẹ là cả một vòng tròn người xung quanh, người đi ra đi vào, lớn tiếng với nhau và tiếng cửa đập ầm ầm. Mẹ đã chuyển chỗ ở lên tầng 5, tầng phía trên nhà của dì Hanife – tôi vẫn gọi dì là Hanna. Tôi, Keki và Sanela trong thời gian này khá thân thiết với nhau. Chúng tôi rất gắn bó, nhưng cuộc sống lại chẳng được yên ả. Số là người chị cùng mẹ khác cha của tôi nghiện ma túy nặng và không ít lần mẹ tôi gần như phát điên khi tiếng chuông điện thoại reo lên, hoặc có ai đó đứng ở trước cửa. Chúng tôi còn chưa gặp đủ phiền toái hay sao? Còn chuyện gì nữa nào? Chị ấy hư hỏng từ khá sớm, và vập vào đủ loại nghiện hút trên đời. Trước đó không lâu, mẹ gọi tôi, với một giọng gần như hoảng hốt: “Có ma túy trong tủ lạnh!” “Lạy Chúa, ma túy sao !” Tôi cũng hoảng hốt không kém. Sau đó, tôi gọi Keki, và giận dữ với cậu ấy: “Cái quái gì thế này, sao lại có ma túy trong tủ lạnh của mẹ ?” Thằng nhóc không biết gì cả. Thế là đã rõ. Chúng tôi hỏi, chị ấy trả lời:
    “Bình tĩnh đi mẹ, chỉ là thuốc lá nhai thôi mà.”
    “Cũng vậy thôi”, mẹ tôi đáp.

    Những năm sau đó, chị ấy gần như là chủ đề chính cho mọi việc trong gia đình tôi, và thú thật giờ đây khi nghĩ lại, lẽ ra chúng tôi phải làm tốt hơn thế. Nhưng hồi đó, chúng tôi không biết phải làm sao, vì trước giờ chúng tôi đều đối xử với mọi người theo lối hà khắc. Người chị khác cha và đám ma túy dời đi không lâu sau và được chuyển đến trại phục hồi nhân phẩm, nhưng rồi sau đó chị trở về, rồi lại sa vào mấy thứ đó. Không chịu đựng nổi, mẹ quyết định cắt đứt quan hệ với chị. Tôi không rõ chi tiết việc này. Nói gì thì nói, đó là quyết định rất khó khăn, nhưng chúng tôi lại có lối giữ nề nếp trong gia đình như vậy. Chúng tôi giữ lấy sự nhỏ nhen của mình, kìm giữ cảm xúc và nói: “Tao không muốn trông thấy mày nữa!” Đại loại thế.

    Tôi nhớ có một lần, tôi đến thăm chị ấy và đống ma túy của chị - khi đó đang cư ngụ trong một căn hộ nhỏ tí. Hình như đó là sinh nhật tôi thì phải, tôi đem đến cho chị mấy món quà, và chị ấy rất niềm nở. Nhưng khi tôi đi vào nhà vệ sinh, chị hốt hoảng chặn tôi lại. “Không, không”, chị hét lên, lao vào trong phòng vệ sinh và thu dọn cái gì đó. Tôi biết có gì đó không hay. Vì những điều tương tự như thế xảy ra rất nhiều trước đây rồi. Nhưng, như tôi đã nói, tôi cố không liên quan đến những thứ đó, bởi tôi có “ma túy” cho riêng mình, đó là những cái xe đạp, đá bóng và giấc mơ về Lý Tiểu Long hay Muhammad Ali. Tôi luôn muốn mình giống như họ.

    Cha tôi có một người anh trai tên là Sabahudin ở Nam Tư cũ. Bác ấy thường được gọi là Sapko (anh trai tôi được đặt theo tên bác). Sabahudin là một tay đấm bốc có hạng. Ông là võ sĩ cho BK Radnicki – một CLB ở thành phố Kragujevac và đoạt chức vô địch đấm bốc Nam Tư cùng CLB của ông, ngoài ra ông cũng nằm trong đội tuyển đấm bốc quốc gia. Nhưng năm 1967, khi vừa mới lấy vợ, và mới 23 tuổi, bác tôi đã được phát hiện chết ở sông Neretva. Có vài tin đồn là bác gặp vẫn đề về tim và phổi. Bác tôi đã bị hụt hơi, kiệt sức rồi chết đuối. Bạn có thể hình dung được tin dữ đó đã tác động mạnh thế nào đến gia đình, và sau cái chết thương tâm đó, cha tôi trở nên cuồng tín. Ông có một bộ sưu tập đồ sộ video những trận đấu, không chỉ của Sabahudin mà có cả Ali, Foreman và Tyson, tất cả những cú đánh của Lý Tiểu Long hay Thành Long đều có ở trong những cuốn video cũ kỹ đó.

    Đó là những gì mà chúng tôi xem mỗi khi bật TV lên vào thời kỳ đó. Đài Truyền hình Thụy Điển đáng chán đến độ chúng tôi không buồn bật lên lần nào. Chúng tôi lúc đó như sống trong một thế giới hoàn toàn khác. 20 tuổi, tôi xem một bộ phim Thụy Điển đầu tiên, và hoàn toàn mù tịt về những vị anh hùng dân tộc hay các ngôi sao thể thao thời bấy giờ, như Ingemar Stenmark hay vài người khác. Nhưng tôi lại biết Ali, một huyền thoại thực sự ! Ông ấy làm những gì mình muốn, không màng đến người khác nói gì. Ông ấy cũng không bao giờ xin lỗi – đó là điều tôi không bao giờ quên. Ali đơn giản là quá tuyệt vời. Và cũng từ đó, tôi cố gắng bắt chước tác phong của ông ấy, luôn cho rằng ta là số 1. Sống ở Rosengard thì bạn sẽ cần một tinh thần thép, và nếu như có lúc nào bạn bị sỉ nhục – với tôi tệ nhất là khi có kẻ nào dám gọi là “điếm”, bạn nên xông tới và cho hắn một trận.

    Nói là vậy, chứ thường thì chúng tôi không hay gây sự với nhau. Chúng tôi chả tôi gì phải mang phiền toái thêm vào cuộc sống của mình. Ở Rosengard này, tôi đã được chứng kiến, và hét vào mặt những thằng phân biệt chủng tộc khốn nạn vào ngày 30 tháng 11, và một lần, tôi chứng kiến một nhóm côn đồ phải đến hơn 200 thằng đến từ Rosengard, đang đánh đập một người. Bất công, quá bất công, nhưng vì chúng từng là hàng xóm của tôi nên tôi quyết định mặc kệ, và tôi cũng nghĩ rằng cái gã đang nằm chịu trận kia cũng chẳng phải loại tử tế gì, trông vẻ ngoài của hắn cũng khá là côn đồ. Dù sao thì quyết định ngó lơ trước một việc như vậy đôi khi chẳng dễ dàng chút nào.

    Khi tôi và cha sống ở gần trường Stenkula, tôi thường cố tình ở lại trường đến tận khi mẹ tôi tan ca, và sau đó tôi phải đi bộ qua một đường hầm tối tăm cắt ngang qua phố Amiral và dẫn thẳng đến cầu Annelunds. Cách đây vài năm, cha tôi bị cướp trên đường và ông bị đánh đập tệ đến mức sau đó phải vào viện với cái dạ dày bị thủng. Mặc dù không muốn, nhưng tôi bị ám ảnh về việc này. Càng cố gắng kiềm chế, hình ảnh đó càng dội lại nhiều hơn trong đầu tối. Nhà tôi gần đường tàu và cạnh đó là con phố nhỏ, với một con ngõ bẩn thỉu, vài bụi cây và hai cái đèn đường – một cái ở trước và cái còn lại ở sau cái hầm, còn xuyên suốt cái hầm đó toàn là bóng tối và mấy cái ống sắt trông đến là lạnh gáy. Đấy là lý do mà hai cái đèn đó trở thành ngôi sao dẫn đường cho tôi, và tôi chạy như điên, tim đập liên hồi và trong đầu tưởng tượng ra đủ thứ: ví dụ như khi đó tôi chắc mẩm mấy tay du côn đang trốn ở đây, giống như cái tay đã cướp của cha tôi, và tôi nghĩ: nếu mình chạy thật nhanh thì sẽ không có gì xảy ra hết. Trong những hôm như thế, tôi thường về nhà trong trạng thái tim đập liên hồi, gần như ngừng thở vì sợ, và tất nhiên – chẳng có Muhammad Ali nào như thế cả.

    Một lần khác cha tôi đưa tôi và Sanela đi bơi ở Arlov rồi sau đó tôi qua chơi nhà một người bạn. Trên đường về, trời bắt đầu đổ mưa. Nhà bạn tôi ở phố Zenith, cách Rosengard khá xa, và trời thì mưa ngày càng nặng hạt, tôi đạp xe như điên và cuối cùng cũng về đến nhà trong trạng thái ướt nhẹp. Sau đó tôi thấy người mệt lử, run lẩy bẩy rồi bụng đau quặn lại. Lúc đó điều duy nhất tôi có thể làm là lết lên giường và bắt đầu lăn lộn, các cơ co rút lại rồi cuối cùng rên la không ngừng.

    Cha tôi bước vào, và ông vẫn trong bộ dạng thường ngày: say khướt và cái tủ lạnh rỗng không. Nhưng khi thấy con cái có vấn đề, ông như biến thành một người khác. Ngay lập tức ông gọi một chiếc taxi, bế thốc tôi lên (lúc đó tôi có cảm giác mình chỉ như một con tép với ông vậy), và đưa tôi ra xe. Lúc đó tôi thấy người mình nhẹ bẫng như cái lông chim, còn cha thì to lớn, đầy sức mạnh và hóa điên, ông hét lên với nữ tài xế: “Đây là con trai tôi, nó là tất cả với tôi đấy, kệ mẹ mấy cái luật giao thông đi, tôi sẽ lo toàn bộ tiền phạt và lũ cảnh sát cho.”, và người phụ nữ này làm răm rắp như những gì ông nói. Cô ấy vượt 2 cái đèn đỏ, đi thẳng vào khu viện nhi thuộc bệnh viện Malmo. Sau này tôi được nghe kể là tôi bị đưa đi cấp cứu. Tôi bị tiêm vào lưng, hồi đó cha tôi được nghe kể về vài trường hợp bị tê liệt khi bị tiêm như vậy. Tôi đoán thế nào ông cũng văng ra vài câu tục tĩu hằn học, và nếu có chuyện gì xấu xảy ra với tôi, cá là ông ấy sẽ lật tung cả cái thành phố này lên mất.

    Nhưng ông bình tĩnh lại, còn tôi thì vẫn nằm sấp, thổn thức với phát bắn ở xương sống. Tôi bị phát hiện có triệu chứng viêm màng não, và y tá hạ tất cả các tấm màn xuống, tắt hết các thể loại đèn. Lúc đó chỉ còn bóng tối vây quanh, tôi được tiêm vài loại thuốc, còn cha đứng bên cạnh, chăm chú quan sát. 5 giờ sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy và cơn đau đã qua, nhưng tôi vẫn không hiểu được điều gì đã xảy ra. Có lẽ tôi đã không tự chăm sóc tốt bản thân mình.

    Thực tế mà nói thì tôi không phải là 1 đứa bé ăn khỏe. Hồi đó tôi có thể nói là nhỏ con và yếu ớt, nhưng tôi lại rất khỏe mạnh theo cách khác. Tôi quên đi yếu điểm về hình thể của mình, và thay vì ru rú ở nhà, tôi lại rất hay đi đá bóng. Tôi chạy suốt ngày, không chịu ngồi im một phút cứ như dưới chân lúc nào cũng có lửa đốt vậy, giống như cha mình, tôi rất thường nghe câu này: “Mày biến đi đâu cả buổi vậy ?”. Với cha tôi, hồi đó là những năm tháng khó khăn, giờ đây tôi mới hiểu được điều đó. Cha phải ngược xuôi trên những chuyến tàu buôn, ông thường xuyên vắng mặt hoặc những khi có mặt ở nhà thì ông lại giận điên người: “mày phải ở nhà vào lúc này... và lúc này chứ, cái việc cỏn con thế mà cũng không làm được à ?”

    Để là một phần trong thế giới của cha, khi gặp rắc rối tôi phải tỏ ra cứng rắn giống như một người đàn ông. Tuyệt đối không được tỏ ra yếu đuối như “Hôm nay con bị đau bụng.” Hay “Con đang rất buồn”. Vô dụng thôi !

    Tôi học được cách cắn một viên đạn, nói đơn giản hơn, là học cách hy sinh bản thân mình. Khi chúng tôi đi mua cho tôi cái giường mới ở Ikea, cha tôi không thuê nổi người để chở về nhà, để thuê họ cần phải trả thêm 500 đồng còn chúng tôi không có đủ tiền trả. Vậy phải làm sao bây giờ ? Đơn giản thôi. Cha tôi vác cái giường trên lưng, đi bộ từ Ikea về nhà. Quãng đường về thật là khủng khiếp, và càng lúc càng tồi tệ hơn sau mỗi dặm đường đã qua, tôi bước đằng sau ông, với cái ván giường trên đầu. Nhìn cha tôi vác có cảm tưởng cứ như cái giường nhẹ nhàng lắm vậy, nhưng tôi vẫn thấy lo lắng: “Từ từ thôi cha ơi, nghỉ một chút đi ạ.”

    Nhưng ông vẫn bước đi. Ông luôn có những thời điểm điên điên, thỉnh thoảng ông vẫn đến dự buổi họp phụ huynh trong trang phục của một tay cao bồi. Mọi người thầm thì: Ai vậy nhỉ ? Ông khiến họ chú ý, và nhanh chóng khiến mọi người phải nể nang vài phần, còn các thầy cô giáo thì không dám phê bình tôi theo đúng cái mức mà lẽ ra họ nên làm. Chắc họ sợ cha tôi sẽ bẻ cổ họ.

    Nhiều người hỏi tôi: Nếu không trở thành 1 cầu thủ, thì tôi sẽ làm gì ? Tôi không biết, nhưng có thể tôi sẽ trở thành một tên tội phạm. Hồi đó tội phạm đầy rẫy khắp nơi. Bọn trẻ con chúng tôi có lúc ra ngoài chỉ để đi ăn trộm và móc túi, và không dừng lại ở mấy cái xe đạp đâu. Chúng tôi thường bước vào một cửa hàng rồi đi ra ngay sau đó, mà gọi là bị đá đít ra thì đúng hơn. May cho tôi là cha không bao giờ biết gì về mấy vụ trộm đó. Ông nghiện rượu, nhưng vẫn có những quy định trong nhà, và một trong những quy định đó là tôi phải làm điều hay lẽ phải, tất nhiên trong những cái gọi là “điều hay lẽ phải” không có ăn cắp. Ông mà biết thì nhẹ nhàng nhất với tôi cũng có thể so với việc trời sập xuống đầu.

    Nhưng tôi lại gặp may trong cái lần chúng tôi bị tóm ở bách hóa Wessels khi đang mặc cái áo khoác mùa đông to sụ. Lúc đó chúng tôi đang mang trong người đống đồ trị giá khoảng 1400 Kronor. Một người bạn chả cha tôi tới đưa tôi về, và khi bức thư – nội dung đại khái là Zlatan Ibrahimovic bị bắt vì tội trộm cắp - đến được nhà tôi, nó qua tay tôi trước và tôi đã “tiêu hủy” trước khi cha tôi đọc được. Tôi gặp may, và sau đó lại tiếp tục trò trộm cắp, cũng may, mọi thứ lẽ ra có thể tồi tệ hơn.

    Nhưng chắc chắn rằng, tôi không có chút hứng thú nào với chất gây nghiện. Thậm chí tôi còn bài trừ những thứ đó. Không chỉ đổ hết bia của cha đi, tôi còn vứt hết thuốc lá của mẹ. Tôi căm ghét tất cả những thứ gây nghiện và độc hại đó. Lần đầu tiên tôi bị say rượu là hồi 17 hay 18 tuổi gì đó, và nôn thốc nôn tháo trên bậc thang như bao nhiêu gã trai trẻ khác, sau đó tôi rất ít khi uống rượu, và trong số ít đó có lúc tôi đã làm hỏng cả cái bồn tắm sau Scudetto đầu tiên với Juventus. Tôi nhớ rõ là Trezeguet – tên rắn độc - đã ép tôi uống đến kỳ say mới thôi.

    Tôi nhớ rằng tôi và Sanela cùng nhau quản lý Keki rất chặt hồi ở Rosengard. Cậu ta không có cơ hội hút thuốc hay uống rượu và chúng tôi luôn theo rất sát. Tất nhiên đó là trường hợp đặc biệt, vì Keki là em trai tôi.

    Chúng tôi có trách nhiệm phải chăm sóc cho cậu ta. Có lúc cậu ta tới chỗ Sanela với thái độ giận dữ, sau đó đến chỗ tôi với sự giận dữ gấp bội. Tôi ý thức được trách nhiệm của mình với Keki, nhưng tôi lại không phải là một vị thánh, và không phải lúc nào cũng tỏ ra tốt bụng trong vai trò một người bạn – hay một người đồng đội. Tôi từng làm nhiều việc điên rồ, những việ mà giờ đây tôi sẽ phát điên nếu có kẻ nào làm thế với Maxi và Vincent. Nhưng sự thật là thứ không dễ bị lãng quên, tôi trả đũa gấp đôi cậu ta.

    Mặc dù bản thân khá là hoang dại, nhưng tôi luôn tâm niệm một triết lý cho bản thân: Lời nói phải đi đôi với hành động.Tất nhiên không phải cái kiểu: Tao là nhất, còn mày cái quái gì ? Hoàn toàn không phải, giờ đây tôi đã qua cái thời con nít, đúng là tôi đã từng muốn trở thành số Một, nhưng đó chỉ là sự vênh váo trẻ con thôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình trở thành một siêu sao. Lạy Chúa, tôi là một gã Rosengard, và có chăng thì cuộc sống đã biến đổi tôi trở nên khác biệt một chút.

    Mọi người nói tôi là một cái máy gây rắc rối, điên khùng, nhưng tôi có cá tính. Tôi luôn gặp vấn đề với việc thức dậy vào buổi sáng, nhưng tôi vẫn làm hết bài tập về nhà (thỉnh thoảng thôi). Với tôi toán là môn dễ nhất, và tôi thường tìm ra cách giải rất nhanh chóng. Điều này cũng khá giống khi ở trên sân cỏ, khi các hình ảnh và giải pháp đến với tôi như một ánh chớp. Nhưng khi viết bài giải thì tôi lại thường làm không tốt, thế nên giáo viên thường nghĩ là tôi gian lận. Nói chung tôi không phải là tuýp người cha mẹ nên đặt kỳ vọng vào kết quả học tập trên lớp. Tôi giống một thằng nhóc lúc nào cũng treo trên đầu nguy cơ bị đuổi học hơn. Nhưng trước các kỳ thi, tôi học thật sự, đọc tất cả vào hôm trước khi thi, và quên sạch sau khi thi xong. Tôi không hẳn là một tay xấu xa, mà chỉ không ngồi im được, trong lớp hay ném tẩy và đồ dùng học tập thôi.

    Đó là những năm tháng đầy biến động. Chúng tôi thường xuyên phải chuyển nhà, tôi không rõ lý do tại sao lại như thế. Nhưng rất hiếm khi tôi sống ở một mái nhả, có vẻ các giáo viên đã tận dụng điểm yếu này. Họ nói tôi phải chuyển đến một trường gần nhà, và tôi tin rằng lý do không phải là quy định, mà là họ thấy cơ hội để rũ bỏ tôi. Tôi chuyên trường liên tục, và gặp vấn đề ở khâu kết bạn, còn cha tôi thì phải làm việc, và uống rượu, tuy nhiên điều tệ nhất là ông bắt đầu mắc chứng ù tai. Có vẻ như có cái gì đó rung không ngừng trong đầu ông, và tôi chỉ còn biết tự chăm sóc cho mình tốt hơn, cố gắng phớt lờ những xung đột xảy ra trong gia đình mình.

    Thường thì người Balkan khá là “cứng”. Bà chị nghiện ngập của tôi đã cắt đứt mọi liên lạc với mẹ, và có lẽ đó là điều được kỳ vọng sau tất cả những trận chiến ác liệt với ma túy và trại phục hồi nhân phẩm. Nhưng ngay cả một người chị cùng mẹ khác cha khác của tôi cũng bị đuổi ra khỏi nhà. Mẹ đơn giản là xóa tên chị ấy khỏi bộ nhớ, tôi chẳng hiểu tại sao. Tôi chỉ nghe phong phanh một tay bạn trai người Nam Tư. Chị tôi bà bạn trai cãi nhau, và vì lý do nào đó, mẹ tôi ủng hộ tay bạn trai, sau đó chị ấy phát khùng, và tiếp đó là một trận cãi nhau khủng khiếp với mẹ, hét lên đủ thứ kinh khủng trên đời, và thế là xong. Nhưng đó chưa phải là tất cả.

    Đó chẳng phải là cuộc ẩu đả đầu tiên trong gia đình tôi. Nhưng mẹ tôi không hề hối tiếc, và tôi đoán rằng bà và chị đều không muốn tha thứ. Tôi không phải là loại dễ quên. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ một cú xoạc bóng ác ý của đối thủ cách đây đã vài năm. Tôi nhớ rất dai về những điều xấu xảy ra với mình, có thể đến vài năm. Nhưng lần này mọi chuyện đã đi quá xa.

    Nhà tôi từng có năm anh chị em, và đùng một cái, chỉ còn ba: Tôi, Sanela và Aleksandar, và không gì có thể vãn hồi lại được. 2 người chị chác cha đều bỏ đi, và thời gian cứ thế trôi, để rồi 15 năm sau, chị ấy có một đứa con trai, và nó gọi cho mẹ tôi:
    “Cháu chào bà ngoại”, nhưng mẹ không muốn nghe lời nào từ thằng bé.
    “Bà xin lỗi”, rồi mẹ tôi cúp máy.

    Tôi không tin vào tai mình. Tôi cảm thấy rất tệ, không thể diễn tả nổi cảm xúc của mình lúc đó nữa. Tôi chỉ muốn biến mất. Lẽ ra mẹ không nên xử sự như thế, không bao giờ. Nhưng trong gia đình tôi, lòng tự trọng được đặt lên quá cao, đến mức nó là nguyên nhân cho rất nhiều điều tồi tệ, và tôi thấy mình thật may mắn khi có quả bóng làm bạn.



    CHƯƠNG 3



    Tại Rosengard có rất nhiều khu, và chẳng có khu nào tốt hơn hay tệ hơn khu nào cả, ngoại trừ một khu duy nhất được gọi là khu Gipsy là có vẻ tồi tệ đặc biệt. Nhưng không giống như dân Albania hay Thổ Nhĩ Kỳ khá là địa phương chủ nghĩa. Ở đây, nguồn gốc của mỗi người không phải cha mẹ mang quốc tịch nào, mà là sống ở khu nào. Nhưng bạn phải sống trong khu của mình, và nơi mẹ tôi ở được gọi là khu Tornrosen. Ở đây có một cái xích đu, một sân chơi, một cái cột cờ và một sân bóng đá nhỏ nơi chúng tôi thường chơi mỗi ngày. Thỉnh thoảng bọn trẻ trong khu không cho tôi chơi cùng, chúng cho rằng tôi nhỏ con quá. Rồi tất nhiên – tôi phải ngồi ở rìa sân.

    Tôi ghét việc phải ngồi ngoài, và ghét thua cuộc. Mặc dù vậy, chiến thắng cũng không phải là tất cả, tôi nghĩ rằng những pha bóng đẹp mắt mới thực sự là điều tuyệt vời nhất. Sẽ có những tiếng tung hô như “Wow ! Nhìn kìa !”. Bạn có thể gây ấn tượng mạnh với mọi người bằng những cú lừa bóng và đảo chân của mình, nhưng bạn phải tập luyện, tập luyện không ngừng cho đến khi bạn thành thục nhất, và thường là đến khi nghe thấy tiếng những bà mẹ mẹ từ phía cửa sổ: “Muộn rồi đấy, thức ăn nguội ngắt cả rồi, vào nhà đi.”

    “Con vào nhà ngay đây”, chúng tôi nói thế, rồi lại tiếp tục chơi, bất kể lúc đó trời tối, hoặc đổ mưa, hay là có vài đám cãi vã thường ngày. Chúng tôi chơi không biết mệt. Và bởi vì cái sân bóng đó khá nhỏ, nên chân và đầu đều phải hết sức nhanh nhạy, đặc biệt là tôi, bởi thân hình”cool”, bởi nếu không, thì sẽ không có những tiếng trầm trồ, không còn những lời tán dương nữa. Thường thì tôi ôm quả bóng đi ngủ, và nghĩ về những pha lừa bóng mà mình sẽ tập vào ngày mai. Nó giống như một bộ phim không có hồi kết vậy.

    CLB đầu tiên của tôi là MBI, Malmo Boll och idrottsforening. Tôi tập luyện ở đấy trong khoảng 6 năm. Tôi tập trên sân cát đằng sau trại lính, và thường đạp xe tới chỗ tập bằng mấy cái xe mà tôi ăn cắp, và đó hẳn không phải là ý tưởng hay ho gì. Các HLV đã định gửi trả tôi về nhà vài lần, những lúc đó tôi hét lên và thề thốt đủ kiểu, rồi lại tiếp tục nghe cái điệp khúc: “Chuyền bóng đi, Zlatan!”. Nó khiến tôi thấy phát ớn, và tôi thấy hết sức khó chịu. Ở MBI có đủ cả người Thụy Điển lẫn người nước ngoài, và rất nhiều bậc phụ huynh lải nhải ở ngoài sân mỗi khi tôi lừa bóng. Tôi bảo họ cút xuống địa ngục đi, và đổi CLB vài lần, đến khi chuyển tới FBK Balkan, và ở đây là một sự khác biệt.

    Ở MBI mấy ông bố Thụy Điển đứng đó và hét: “Cố lên nào các chàng trai. Làm tốt lắm!”
    Tại Balkan thì có thêm câu này: “Tao sẽ thông luôn cả con mẹ mày đấy”. Ở đây có mấy gã Slavơ điên khùng đốt thuốc như ống khói tàu hỏa và ném giày vào bất cứ cái gì chúng thấy ngứa mắt, tôi nghĩ thầm: Tuyệt vời, y như ở nhà mình vậy. Tôi thuộc về nơi này ! HLV là người Bosnia. Ông ta đã từng chơi ở giải chuyện nghiệp Nam Tư, và ở đây, ông giống như một người cha của chúng tôi vậy. Thỉnh thoảng ông đưa đám trẻ chúng tôi về nhà, và cho vài đồng Kronor mua kem hoặc thỉnh thoảng mua cái gì đó để lấp đầy cái dạ dày lúc đó đang biểu tình ầm ầm.

    Tôi bị xếp ở vị trí thủ môn một thời gian. Tôi thực sự không hiểu tại sao. Chắc tại tôi có lần đã chế nhạo gã thủ môn cũ và nói mấy câu kiểu như: “Thằng ngốc, tao bắt gôn còn hay hơn mày”. Chắc hẳn tôi đã nói như vậy. Và trong một trận đấu, tôi để lọt cả chục bàn, và cảm thấy tức điên người. Tôi chửi tất cả mọi người là lũ vô dụng, bóng đá vớ vẩn, rằng cả thế giới này như một bãi phân, và tôi nói rằng mình sẽ chuyển sang chơi hockey:
    “Hockey hay hơn nhiều, bọn ngu ! Tao sẽ thành 1 cầu thủ hockey chuyên nghiệp ! Cứ chìm trong cái đống phân này đi !”

    Thật ra đó là bởi vì: tôi nhìn thấy ở môn hockey, mẹ kiếp, mọi thứ mà tôi đang cần! Nhưng để chơi môn đó thì bạn phải có tiền sắm sửa. Và tiền là lý dó duy nhất để tôi tiếp tục gắn bó với cái môn thể thao ngớ ngẩn được gọi là “Bóng Đá”. Nhưng tôi không phải bắt gôn nữa mà được chuyển lên chơi tấn công, và chơi khá tốt.

    Có một hôm CLB có trận đấu quan trọng. Khi không thấy tôi xuất hiện, mọi người tỏ ra hết sức lo lắng: “Zlatan đâu rồi ? Zlatan đâu rồi ?” Chỉ còn 1 phút nữa là trận đấu bắt đầu, và các đồng đội lúc này có vẻ như muốn giết tôi đến rồi: “Nó đâu rồi ? Làm sao mà nó có thể vắng mặt trong một trận đấu quan trọng như thế này ?” Nhưng sau đó họ thấy một thằng nhóc đang điên cuồng đạp chiếc xe ăn cắp và lao thằng tới HLV. Thằng điên đó có chạy vượt qua ông ấy không ? Không, nó phanh xe ngay trước mặt HLV và chạy thẳng vào sân, trong đầu nó nghĩ vị HLV đấy hẳn phải tức điên người.

    Ông ấy bị cát bụi bắn tung vào mặt, kèm với nó là bùn từ chiếc xe đạp. Nhưng rồi ông ấy vẫn để tôi chơi, và chúng tôi chiến thắng, tôi nhớ là thế. Chúng tôi là một đội khá tốt. Có một hôm tôi bị phạt vì tội vô kỷ luật, và phải ngồi dự bị suốt cả hiệp 1. Chúng tôi bị dẫn trước 0-4 bởi Vellinge, một đội lắm tiền nhiều của, và trận đó có thể gọi là “hàng nhập khẩu” đối mặt với dân bản địa, bầu không khí khan đài cuồng nhiệt và tôi cảm thấy muốn nổ tung khi ngồi trên ghế dự bị. Cái gã ngốc này, sao lại bắt tôi ngồi đây chứ ?
    “Ông có bị ngu không vậy ?” Tôi hỏi HLV
    “Bình tĩnh nào, cậu sẽ được chơi trận này”

    Ông ấy tung tôi vào sân ở hiệp 2 và tôi ghi 8 bàn. Chúng tôi chiến thắng 8-5, tát thằng vào mặt đám trưởng giả học làm sang và tất nhiên, tôi được tung hô nhiều nhất. Tôi có kỹ thuật và liên tục khiến đối phương khốn khổ, giống như ở khu nhà mình, tôi là nhà vô địch tí hon khi thực hiện mấy pha bóng khó lường trong không gian hẹp. Nhưng tôi thực sự mệt mỏi với mấy con vịt Donald cứ đi vòng vòng rồi nói: Tôi nhận ra Zlatan sẽ trở thành một tài năng tuyệt vời…. đại loại vậy. Cứ làm như là hồi trước họ cho tôi bú không bằng. Hay mấy câu kiểu như cậu ấy là bạn thân của tôi. Vớ vẩn vừa thôi chứ !

    Chẳng ai thấy hay hiểu gì hết. Ít nhất, là chẳng có mấy người nói xong rồi thực hiện cả. Không có CLB lớn nào gõ cửa nhà tôi, và tôi vẫn là một thằng nhóc du côn. Mà đó không phải là tất cả: “Ồ, thật tuyệt vời khi chúng ta có chàng trai trẻ tài năng này!”. Và còn “Ai cần đám người nước ngoài chứ ?” và rồi sau đó là không có gì xẩy ra cả, truyền thông cứ thổi lên rồi chìm xuống. Tôi có thể ghi được 8 bàn trong 1 trận, và đó báo hiệu điều tồi tệ tiếp theo.

    Tôi có quen một người tên là Tony Flygare, chúng tôi cùng học chung một gia sư. Cha mẹ cậu ta cũng là người Balkan và chúng tôi đều là những tay khá “cứng”. Cậu ta không sống ở Rosengard, mà sống ở đâu đó ngoài Vitemollegatan. Chúng tôi sinh cùng năm, cậu ta sinh tháng 1 còn tôi là tháng 10, và điều này thực sự tạo nên khác biệt. Cậu ta to con hơn, khỏe hơn và được đánh giá là tài năng hơn tôi. Mọi người nói nhiều về Tony: “Trông kìa, một cầu thủ thật tuyệt vời đấy chứ”, và tôi núp dưới cái bóng của cậu ta. Nhưng tôi nghĩ, mình bị đánh giá thấp có khi lại hay. Vào thời điểm đó tôi không hẳn là một tài năng xuất chúng gì, người ta biết đến tôi như một gã hoang dại, một thằng khùng, và thường không kiểm soát được cái đầu mình. Tôi cứ thế gào thét vào mặt các cầu thủ và trọng tài, và đổi CLB không biết bao nhiêu lần. Chơi ở Balkan, rồi trở lại MBI, rồi lại tới Balkan và tiếp theo là BK Flagg. Tôi giống như cái máy gây rắc rối và chẳng ai muốn tôi tham gia tập luyện cả, và thỉnh thoảng, tôi liếc nhìn các bậc cha mẹ đang đứng ở ngoài xem con mình tập luyện.

    Cha tôi không bao giờ xem tôi tập, ông không muốn đứng giữa đám người Slavơ lẫn người Thụy Điển, và tôi thực sự không hiểu khi đó mình nghĩ gì. Tôi chẳng cần ai cả, và cũng quen với việc sống 1 mình rồi. Nhưng theo cách nào đó, điều này vẫn khiến tôi bị tổn thương. Bạn quen với nếp sống của mình, và tôi quen với việc giữ khoảng cách với mọi người. Cha là cha, ông là người tuyệt vời, điên hết thuốc chữa và thất thường. Tôi chẳng có kỳ vọng gì vào ông như những đứa trẻ khác kỳ vọng vào cha mẹ chúng. Cơ mà có lẽ tôi cũng nuôi vài hy vọng. Thử tưởng tượng nếu ông ấy được xem những thứ tuyệt vời, như xem người Brazil chơi bóng chẳng hạn ? Cha cũng có những lúc rất ngẫu hứng, khi mà ông ấy cực kỳ hưng phấn. Và ông muốn tôi trở thành một luật sư.

    Tôi chưa bao giờ tin rằng mình sẽ được như ông mong muốn. Có lẽ cả đời tôi có cố gắng đến mấy cũng không thể tưởng tượng được viễn cảnh một thằng nhóc làm đủ trò điên rồ trên đời, mơ ước trở thành một tay “có máu mặt” lại đi làm luật sư được. Và tôi cũng chưa bao giờ nhận được một lời khuyên đúng đắn nào từ cha mẹ, và còn nữa là: “Có cần phải giải thích cả mấy câu chuyện Thụy Điển này cho con không ?” Với ông thì chỉ có nhạc Slavơ, mấy lon bia, cái tủ lạnh rỗng và chiến tranh ở Balkan thôi. Nhưng thỉnh thoảng ông cũng dành thời gian nói chuyện về bóng đá với tôi và những lúc đó, tôi luôn cảm thấy rất hạnh phúc. Có một hôm ông nói những lời mà đến giờ tôi vẫn không thể nào quên:
    “Zlatan này, có lẽ đã đến lúc con chơi ở một CLB lớn rồi.”
    “CLB lớn là sao hả cha ?”
    “Một đội bóng mạnh, Zlatan ạ. Như Malmo FF chẳng hạn.”

    Lúc đó tôi không nghĩ mình hiểu ý ông. Có gì đặc biệt với Malmo FF vậy ? Hồi đó tôi không hiểu gì về việc này, nhưng tôi biết đội bóng này, bởi chúng tôi từng đối mặt với họ ở Balkan, và tôi nghĩ : Sao lại không nhỉ ? Nếu cha đã nói thế. Nhưng tôi không biết sân vận động ở đâu, hay bắt cử cái gì trong thành phố đó mà giúp ích cho tôi. Malmo không xa chỗ tôi sống, nhưng đó là cả một thế giới khác biệt. Đến tận hồi 17 tuổi, trước khi lần đầu đặt chân đến trung tâm thành phố, tôi không biết tí gì về đời sống ở đấy cả. Tôi cố gắng thuộc đường đến sân tập, đạp xe 30 phút với bộ quần áo trong túi, và tất nhiên, cực kỳ hồi hộp. Ở Malmo FF mọi thứ đều rất nghiêm túc. Nó không giống như tôi thường thấy : Tới và chơi bóng đi, bọn nhóc ! Ở đây chúng tôi phải trải qua thời gian thử việc và chọn vị trí. Ngay ngày đầu tiên tôi nhận ra rằng mình không hề giống những người khác, và tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý gói ghém hành lý và về nhà. Nhưng ngày thứ 2, HLV Nils nói với tôi :
    “Cậu được chọn vào đội”
    “Ông không đùa đấy chứ ? ”

    Hồi đó tôi khoảng 13 tuổi, và ở đội có vài gã nước ngoài, trong đó có cả Tony. Phần còn lại toàn bộ là người Thụy Điển, sống ở đâu đó Limhamn, khu nhà giàu. Ở đây tôi cảm thấy như mình vừa rớt từ sao Hỏa xuống vậy, không phải chỉ bởi vì cha tôi không có một cái vila to sụ hay vì ông ấy không đến xem tôi chơi bóng, cách nói chuyện của tôi cũng rất khác biệt. Tôi chơi cá nhân, sẵn sàng đánh nhau ngay trên sân, giống như quả bom chỉ chực nổ. Có lần tôi bị nhận thẻ vàng vì la hét với đồng đội.

    “Cậu không được làm thế!” – trọng tài nói với tôi
    “ Cút mẹ ông đi ”, tôi đáp lại, và lĩnh thẻ đỏ.

    Mấy tay Thụy Điển bắt đầu bàn tán. Cha mẹ chúng muốn tôi rời khỏi đội, và tôi nghĩ đi nghĩ lại cả ngàn lần : tôi chẳng thiết quan tâm với bọn này. Và thế là tôi nung nấu ý định đổi CLB lần nữa, đồng thời quyết định tập chơi taekwondo. Thật tuyệt, bóng đá cái khỉ gì.

    Có một gã ngu si là cha của một thành viên trong đội lập hẳn một danh sách các tội của tôi, nói là Zlatan phải rời khỏi đội, và mọi người đều phải ký vào cái danh sách này. Thế là họ cứ lải nhải về nó suốt : Zlatan không thuộc về nơi này, chúng ta phải tống cổ nó đi ! Ký đi !!!

    Tôi tức điên lên được. Tốt thôi, sau đó tôi đánh nhau với con trai tay đó. Nó chơi bẩn mấy lần, và cuối cùng tôi húc đầu thẳng vào nó. Nhưng sau đó hối hận, tôi đạp xe đến bệnh viện để xin lỗi.

    - Đó là một việc ngu ngốc, nhưng cái danh sách thì sao ?
    - Cút khỏi đây ngay !

    Còn HLV Ake Kallenberg thì chỉ liếc cái danh sách rồi nói : “ Cái thứ vớ vẩn gì thế ? ” Rồi ông quẳng nó qua một bên. Ake là người rất tốt. Hoặc tôi chẳng hiểu nổi tốt là thế nào. Ông ấy đóng đinh tôi lên ghế dự bị gần 1 năm trời ở đội một, và như bao nhiêu kẻ khác ông ấy nghĩ là tôi rê dắt bóng và la hét quá nhiều, có thái độ và cách cư xử không đúng mực. Tôi học được một điều hết sức quan trọng trong gần 1 năm này là nếu một tay như tôi được tôn trọng thì sẽ giỏi hơn gấp 10 lần Leffe Persson (Một gã Thụy Điển) và tất cả những người khác, nhưng hắn phải tập luyện gấp 10 lần bình thường, hoặc sẽ không có một tia cơ hội nào cả, đặc biệt khi hắn là một tay chuyên đi ăn cắp xe đạp.

    Tất nhiên là tôi nên học cách cư xử cho tốt hơn sau tất cả những việc đã xảy ra, thật tâm tôi muốn thế và tôi biết rằng mình chưa hẳn đã là “ hết thuốc chữa ”. Nhưng sân tập cách nhà tôi quá xa, những 7 km mà tôi lại thường phải đi bộ. Thỉnh thoảng nhiệt độ ngoài trời trở nên nóng bức, đặc biệt là khi tôi lại nhìn thấy một cái xe đạp. Có lần tôi bắt gặp một cái xe đạp màu vàng có mấy cái hộp xinh xinh, đột nhiên tôi nhận ra đó là xe chở thư. Thế là tôi đạp lòng vòng với thư từ của hàng xóm sau lưng, rồi sau đó để cái xe vào một góc khuất. Tôi không thích việc đi ăn trộm thư từ của người khác.

    Cũng có lúc cái xe mà tôi ăn trộm lại bị kẻ khác trộm mất, lúc đó tôi đứng ngoài cửa sân vận động, hình dung ra con đường dài dằng dặc về nhà, lại đang đói bụng và vốn chẳng phải là đứa kiên nhẫn gì, thế là tôi thó ngay một cái xe đạp mới toanh đang để ở ngoài phòng thay đồ. Tôi phá khóa như mọi lần. Đó là một cái xe rất tốt và tôi nhớ là mình rất thích nó, tôi cẩn thận để cái xe xa khỏi sân tập, để đảm bảo chủ xe không phát hiện ra. Nhưng 3 ngày sau, chúng tôi bị tập hợp lại. Như mọi lần, tôi luôn là kẻ đáng nghi trong những cuộc họp bất thường, bởi điều này chỉ xảy ra khi có vấn đề nghiệm trọng, và lúc đó tôi đột nhiên ứng xử rất thông minh : Cái xe này là của anh trai tôi, không phải của tôi.

    Hẳn các bạn cũng đoán được, cuộc họp này là về cái xe đạp, và nó là của của trợ lý HLV.

    “ Thế có ai thấy nó ở đâu không ? ”

    Không ai thấy nó cả. Tôi cũng không ! Ý tôi là, khi đang ở trọng tình cảnh như vậy, tốt nhất là đừng nói gì cả. Chẳng lẽ lại nói thế này : “Tôi xin lỗi, chỉ tại cái xe của tôi cũng bị lấy trộm nên tôi đành phải lấy của ông ! ” Nghe có vẻ ngu ngốc quá.

    Nhưng tôi thấy thật là tệ, tôi đã làm gì thế này ? Bất hạnh thay tôi lại đi ăn trộm xe của trợ lý HLV, mà thường thì bạn phải kính trọng các HLV của mình, hoặc nói cách khác, tôi nghĩ rằng cầu thủ thì phải nghe theo họ, học cách chơi, chiến thuật và tất cả cá thứ khác. Nhưng có lúc lại không nghe theo họ, tiếp tục dắt bóng và lừa bóng theo ý thích của mình. Triết lý của tôi là không nghe theo lời ai mà không hiểu nó có ý nghĩa gì. Nhưng ăn trộm xe đạp của họ ? Tôi không nghĩ nó bao hàm trong khái niệm đó. Tôi thấy lo lắng và cuối cùng tôi tiến đến phía vị trợ lý.
    “ Ông biết đấy ”, tôi nói. “ Tôi có mượn xe của ông một chút, tình huống lúc đấy khá là khó khăn . Chỉ một lần này thôi, mai tôi sẽ trả lại nó cho ông ”.

    Tôi toét ra một nụ cười lớn hết cỡ và tôi nghĩ là nó giúp tôi ít nhiều trong lần này. Nụ cười đã giúp tôi trong rất nhiều năm, và khi tôi cần một chút lạc quan thì chỉ cần một câu nói đùa cũng có thể giúp tôi đứng dậy. Tất nhiên điều đó chẳng hề dễ dàng. Tôi không chỉ đơn giản là con cừu đen. Nếu có cái gì biến mất, người ta sẽ nghi cho tôi đầu tiên. Họ nghĩ rằng tất phải như vậy, vì tôi là một thằng nhà nghèo. Khi mà những người khác sở hữu đôi giày đá bóng đầu tiên loại tốt nhất làm bằng da kangaroo thì đôi giày của tôi tới từ “ Ekohallen ” với giá 59 kronor (Khoảng 6 Euro), và giày kiểu đó được xếp thành đống bên cạnh quầy cà chua và rau quả, chuyện đơn giản là thế. Chúng nghĩ rằng tôi thật là rẻ rách khi đi một thứ như vậy dưới chân.

    Khi đội đi tập huấn ở nước ngoài, các đứa trẻ khác đều dắt túi khoảng 2000 kronor (cỡ 200 Euro), còn tôi mang 20 kronor. Thỉnh thoảng cha tôi còn không trả được tiền thuê nhà để tôi có thể đi cùng đội, ông thà bị tống cổ ra ngoài đường còn hơn khiến tôi phải ở nhà những dịp như thế. Tôi rất biết ơn ông, nhưng thực tế tôi lại không được gần gũi với đám bạn ở đây cho lắm.
    “ Đi nào Zlatan, đi ăn pizza đi ! Làm cái hamburger nhé ! Mua cái này, mua cái kia…. ”
    “ Không, để lúc khác đi. Tớ không đói ! Để tớ ở đây một lát nữa ”.

    Tôi cố gắng để phớt lờ những lời mời đó mà vẫn không để mất thể diện. Thật ra nó không phải là điều gì quá to tát, nhưng đôi khi có những thứ mới mẻ đến vào những thời điểm « không an toàn chút nào ». Điều đó không có nghĩa là tôi muốn giống những người khác. Mà có lẽ cũng có một ít là như vậy ! Tôi cũng muốn học vài lễ nghi xã giao như chúng, nhưng chủ yếu thì tôi xử sự theo lối riêng ; có thể nói đó cũng là một thứ vũ khí. Tôi đã chứng kiến những người cũng xuất thân từ nghèo khó như tôi cố gắng như thế nào để vươn đến đỉnh cao. Luôn có những thất bại dù họ có cố gắng đến bao nhiêu, và tôi nghĩ, mình nên làm khác đi, nên làm những điều thực sự thuộc về mình và phải cố gắng nhiều hơn nữa. Thay vì nói : « Tôi chỉ có 20 kronor », Tôi nói : « Tôi chẳng có gì cả, không có đến một cắc trong túi. » Nghe có vẻ chất hơn, điên hơn nữa, vì tôi là một thằng nhóc đến từ Rosengard, nên tôi-là-tôi. Đó trở thành chất riêng của tôi, và tôi càng cảm thấy hứng thú hơn với cái triết lý này theo thời gian, không quan tâm gì đến các thần tượng Thụy Điển thời bấy giờ.

    Có lúc chúng tôi phải đi nhặt bóng khi đội Một chơi, và trong một trận Malmo FF gặp IFK Goteborg, một trận đấu lớn, mấy thằng nhóc cùng đội tôi như phát cuồng, nằng nặc đòi chụp ảnh với các ngôi sao, đặc biệt Thomas Ravelli, và các anh hùng đã chiến thắng trong loạt sút penalty trong kỳ World Cup trước đó. Lúc đó tôi chưa bao giờ nghe đến tên anh ấy, và cũng chẳng buồn bàn luận về mấy chuyện đó. Tôi không muốn phản lại triết lý sống của mình, mặc dù tất nhiên tôi cũng xem kỳ World Cup đó (1994). Nhưng tôi đến từ Rosengard, và tôi chẳng màng gì đến Thụy Điển. Tôi thích đội Brazil của Romario và Bebeto hơn, và cái duy nhất khiến tôi chú ý về Ravelli là cái quần đùi của anh ấy, nếu có dịp, tôi sẽ ăn trộm một cái.

    Ngoài ra chúng tôi còn được khuyến khích đi bán Binglotto (một loại xổ số Thụy Điển) để kiếm tiền cho CLB, và tôi chẳng hiểu người ta mua vé số để làm gì nữa, nhưng tôi vẫn cố gắng để bán chúng.
    « Xin lỗi vì đã làm phiền ông/bà, cháu là Zlatan. Ông/bà có mua xổ số không ạ ? »
    Nghiêm túc mà nói tôi làm cái việc này không tốt lắm. Tôi chỉ bán được 1 vé và dịp Giáng sinh tôi còn bán được ít hơn thế. Tôi không bán được tờ vé số nào và cuối cùng cha tôi phải mua giúp, quá bất công. Kinh tế nhà chúng tôi đã đủ khốn khó lắm rồi và không cần thiết phải đem thêm rác về nhà nữa. Tôi thấy việc này thật ngu ngốc, và không hiểu tại sao người ta lại có thể lợi dụng trẻ con để làm những cái việc thế này.

    Mùa giải đó là một năm thành công với đội chúng tôi. Chúng tôi có Tony Flygare, Gudmundur Mete, Matias Concha, Jimmy Tamandi, Markus Rosenberg và đặc biệt là tôi. Đó đều là những cầu thủ giỏi, và tôi chơi cũng ngày càng tốt hơn, nhưng đâu đó vẫn có tiếng léo nhéo, chủ yếu là từ các quý phụ huynh, họ không chịu hiểu. « Nó lại bỏ vị trí kìa », họ ca cẩm. « Nó lại dắt bóng rồi ! » « Thằng nhóc không thích hợp với đội ! » Mấy lời đấy làm tôi muốn lộn mửa. Họ nghĩ họ là ai mà dám đứng đó bình phẩm và phán xét tôi ? Có rất nhiều điều về tôi để làm chứng cứ rằng tôi nên bỏ bóng đá, tất nhiên chủ yếu toàn là bịa đặt. Nhưng tôi đã nghĩ rất lâu về việc chuyển CLB lần nữa. Tôi không có cha ở bên để bảo vệ tôi hay mua cho tôi những bộ quần áo đắt tiền. Tôi phải tự làm mọi việc một mình, và ở bất cứ đâu thì mấy lão già Thụy Điển và lũ cậu ấm đấy luôn nghĩ rằng tôi đang làm điều sai trái. Phát điên lên được !
    Hơn nữa tôi làm việc không biết mệt, tôi luôn luôn phải làm một cái gì đó. Và tôi cần một điều gì đó mới mẻ.

    Johnny Gyllensjo, HLV đội 1 được biết về những việc này và nói trước toàn đội. « Đâu phải cậu nhóc nào cũng ngoan ngoãn hiền lành được, chúng ta đang để mất một tài năng lớn đấy ! » Cha tôi đã thay tôi ký hợp đồng chuyên nghiệp, tôi kiếm được khoảng 1,500/tháng và đó là động lực lớn để tôi tiếp tục nỗ lực hơn nữa. Như đã nói, không phải tôi không thể làm việc được với ai. Tất cả chỉ là do họ không bao giờ lắng nghe ! Chỉ cần lắng nghe tôi thôi.

    Tôi tập luyện rất chăm chỉ, cố gắng xử lý bóng càng ít chạm càng tốt. Nhưng tôi không thể tỏa sáng như trước, phải nói như vậy. Tony vẫn được đánh giá cao hơn tôi, và tôi cố gắng tận dụng tất cả những kiến thức có thể để ít nhất có thể chơi tốt như cậu ta. Phương châm chơi bóng của chúng tôi ở MFF là mô phỏng lối chơi bóng và lừa bóng của Brazil. Chúng tôi cố gắng đi bóng qua đối phương, cũng hơi giống với hồi tôi còn quần thảo trên cái sân chơi ở nhà mẹ, và giờ đây khi đã có máy vi tính, chúng tôi được xem các động tác mà Ronaldo và Romario đã từng làm, tập theo nó đến khi kỳ đúng mới thôi. Trước đây chúng tôi quen với kiểu đẩy bóng mạnh, nhưng người Brazil lại đưa bóng nhẹ nhàng và chúng tôi lại phải tập đi tập lại nhiều lần, thậm chí áp dụng trong các trận đấu. Có rất nhiều người trong đội chúng tôi thành thục cách chơi bóng này, nhưng tôi thậm chí còn đi một bước xa hơn. Tôi cố gắng đào sâu hơn các động tác, chỉnh sửa cho thật chính xác từng chi tiết nhỏ nhất. Tôi cứ như bị ám ảnh bởi các động tác đó, bởi trước đến giờ các pha lừa bóng luôn là công cụ để tôi chứng tỏ bản thân, tôi dắt bóng, cố không màng gì đến những tiếng la ó của các HLV và đám phụ huynh. Tôi không thể thích nghi được với cái kiểu này. Tôi luôn muốn khác biệt, muốn chứng tỏ cho họ thấy rằng tôi còn có thể chơi tốt hơn nữa. Nhưng không phải mọi thứ cứ thế suôn sẻ. Có lúc nó khiến tôi thấy bị tổn thương, và thậm chí còn ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của cha mẹ tôi. Đời có quá lắm thứ cần phải được dọn dẹp.

    Hồi ở trường Sorgenfri, họ cắt cử hẳn một giáo viên giám sát riêng tôi. Tất nhiên, tôi thấy cực kỳ khó chịu. Có thể tôi là đứa cứng đầu nhất lớp, nhưng một giáo viên giám sát riêng thì quên đi. Tôi đạt điểm khá trong các môn tiếng Anh, hóa học và thể dục, tôi cũng chẳng phải là một thằng du côn, thậm chí còn không hút thuốc lá. Tôi chỉ hay làm những trò nghịch dại thôi. Những họ đã từng nói đến việc gửi tôi đến trường giáo dưỡng. Họ muốn cô lập tôi, và làm tôi cảm thấy mình như một UFO thứ thiệt, và châm ngòi cho quả bom nổ chậm trong người. Có cần thiết phải nói là tôi luôn học rất tốt trong giờ thể dục không nhỉ ? Có thể tôi không tập trung học trong lớp và hầu như không có kiên nhẫn ngồi đọc sách, nhưng tôi lại có thể rất tập trung khi đá một quả bóng, hay một quả trứng.

    Một hôm trong lớp học thể dục, cái bà giáo viên đó đứng quan sát từng cử chỉ của tôi. Bà ta cứ nhìn chòng chọc làm tôi hết sức khó chịu, thế là tôi sút thẳng quả bóng vào đầu bà ta. Choáng váng, bà ấy chỉ dám nhìn tôi, rồi gọi choc ha, bảo rằng muốn nói chuyện về việc áp dụng liệu pháp tâm lý và trường giáo dưỡng, và các bạn biết không, nói chuyện với cha tôi chẳng bao giờ là điều dễ cả. Với ông, không ai được nói xấu con mình, đặc biệt là với một bà giáo vốn chẳng dạy tôi môn nào. Ông điên lên, xông tới trường với cái vẻ bất cần đời hết sức cao bồi của mình : « Bà là ai ? Sao dám gọi tôi đến đây mà nói là con tôi cần liệu pháp tâm lý ? Bà mới là người cần trị liệu đấy. Con tôi hoàn toàn bình thường, nó là một đứa trẻ ngoan, còn các người, cút hết đi ! »

    Ông đúng là một người đàn ông Slavơ có máu điên và lòng tự cao trong người, một thời gian sau, bà giáo đó biến mất. Tôi lấy lại sự tự tin, nhưng xét tổng thể mà nói thì : Một giáo viên chỉ để giám sát tôi. Nó làm tôi thấy rất bực mình. Cố nhiên tôi không phải là một học sinh mẫu mực, nhưng lẽ ra họ không nên tách riêng một đứa trẻ ra khỏi tập thể bằng cách đó. Không nên chút nào !

    Bây giờ nếu có kẻ nào dám cả gan đối xử với Maxi và Vincent như thế, tôi cũng sẽ làm cho ra đầu ra đũa. Tôi thề là sẽ như vậy, và tôi sẽ làm rùm beng hơn cha tôi ngày trước nhiều, bởi sau đó, người ta vẫn đối xử với tôi như một đứa lạc loài, điều này khiến tôi rất khổ tâm. Dù xét về lâu dài, nó giúp tôi mạnh mẽ hơn. Khi tôi nhận ra được điểm này, tôi đã trở nên cứng rắn như một người chiến binh đích thực, nhưng hồi đó, tôi thấy mình thật lẻ loi.

    Tôi nhớ có lần mình hẹn hò với một cô gái. Tôi không tự tin lắm khi đứng trước phụ nữ, nhưng cô ta nghe nói anh chàng này từng có hẳn một giáo viên giám sát, nghe có vẻ « kool » đấy ! Tôi hỏi số điện thoại của cô ta và mọi thứ diễn ra thật là ngọt ngào ! Cô ấy khá đẹp, tôi thấy vậy, và tôi quyết định mở lời :
    « Bạn có muốn đi đâu đó sau khi tan học không ? »
    « Tốt thôi », cô ấy đáp.
    « Đến Gustav nhé ? »
    Gustav Adolf là một quảng trường ở Malmo, và tôi nghĩ rằng cô ấy thích cái ý tưởng này. Nhưng khi tôi đến, chẳng thấy cô ấy đâu. Tôi bắt đầu thấy lo lắng, vì đấy không phải là khu nhà tôi và tôi thấy rất không an toàn. Sao cô ấy không tới ? Cô ấy không thích mình nữa sao ? Một phút, hai phút, rồi mười phút trôi qua, tôi không thể đứng đó thêm một giây nào nữa. Đấy đúng là tình huống hài hước nhất. Tôi đã nghĩ cô ấy chỉ đùa cợt với mình thôi, chứ ai lại muốn hẹn hò với một thằng như tôi chứ ? Thế là tôi đi về nhà, tự nhủ không quan tâm đến cô ấy nữa, mình sẽ trở thành một ngôi sao bóng đá. Sau này tôi biết mình đã mắc một sai lầm ngu ngốc, xe bus của cô ấy bị trễ bởi tay tài xế tự dưng thèm thuốc lá. Cô ấy đến ngay sau khi tôi bỏ đi và cũng thấy rất thất vọng về tôi – giống như tôi nghĩ về cô ấy vậy.



    CHƯƠNG 4



    Tôi học cấp 3 tại trường Borgar – một trường năng khiếu bóng đá, điều này khiến tôi thấy rất háo hức. Giờ đây mọi thứ sẽ thay đổi ! Tôi sẽ nổi bật nhất trường, dù tất nhiên sẽ còn nhiều thứ ngáng chân, nhưng tốt thôi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ.

    Tôi đã nhìn thấy những thằng « cậu ấm » ở trong đội, nhưng giờ đây tôi còn được gặp cả các « cô chiêu » và các thể loại quý tử khác nữa, những gã ăn mặc rất hợp thời, đứng ở góc đường, miệng phì phèo thuốc lá, nhìn rất là « chất ». Ở khu nhà tôi « thời trang » phổ biến là giày thể thao hay giày chạy bộ với cái mác to tướng của Adidas hoặc Nike, mà thế đã là ghê gớm lắm rồi nhé. Và thế là tôi cứ vác y nguyên cái kiểu đó đi vòng quanh trường. Cái mà tôi không bao giờ biết là Rosengard đã in đậm vào tâm trí tôi tự lúc nào, nó giống như một dấu ấn không thể xóa nhòa, như ảo ảnh về một bà giáo nào đó vẫn luôn quan sát từng cử chỉ của tôi vậy.

    Ở trường Borgar học sinh thường mặc áo hiệu Ralph Lauren và giày Timberland ! Thế thôi ! Trước đây hầu như tôi không bao giờ nhìn thấy một thằng nhóc nào mặc áo sơ mi, và tôi nhận ra tôi phải làm gì đó để « cải thiện tình hình ». Ở trường có rất nhiều cô gái xinh đẹp, và tôi không thể bắt chuyện làm quen với họ nếu cứ trông như một thằng nhóc bẩn thỉu được. Tôi nói chuyện này với cha và cuối cùng nó biến thành một cuộc cãi lộn. Tôi được một khoản hỗ trợ học tập (Trong suốt 3 năm học cấp 3, mọi đứa trẻ ở Thụy Điển đều được nhận một khoản tiền hỗ trợ học tập hàng tháng) từ Chính phủ, khoảng 795 kronor hàng tháng và với cha thì việc ông giữ và chịu trách nhiệm tiêu toàn bộ số tiền đó là hết sức bình thường. Tôi thì cố gắng đẩy mọi chuyện đi khác đi :
    « Cha biết là con không thể là một con mọt sách mà ! »

    Không hiểu làm sao mà ông lại đồng ý mới hay. Tôi được nhận phần tiền đó và một tài khoản ngân hàng. Tiền được chuyển đến vào ngày 20 hàng tháng và rất nhiều bạn bè của tôi đứng chực ở cửa nơi phát tiền từ 23:59 ngày hôm trước để đợi tiền, đứa nào cũng nghĩ : chắc tiền sẽ đến ngay lúc nửa đêm cũng nên ? Mười, chín, tám…. Tôi thấy có chút mệt mỏi. Nhưng đến sáng, cuối cùng tôi cũng có tiền trong tay và lập tức tôi đi mua một chiếc quần bò hiệu Davis.

    Thường tôi chọn mua những chiếc rẻ tiền nhất, hoặc đôi khi là những chiếc áo sơ mi đại hạ giá mua 3 cái với giá ngang 1 cái. Tôi cố gắng để thay đổi phong cách, nhưng vô dụng, tôi vẫn giống một gã Rosengard. Tôi cứ thấy những chiếc áo đó không hợp với mình. Trước đó tôi nghĩ cả đời mình sẽ mãi là một gã nhỏ con, nhưng chỉ trong mùa hè đó tôi cao lên tận 13cm chỉ trong vài tháng và tôi nghĩ lúc đó mình trông giống như một bộ xương di động vậy. Tôi cần phải làm mới mình, và lần đầu tiên trong đời, tôi tới trung tâm thành phố chơi, vào Burger King và đi khắp các quảng trường trong thành phố.

    Trong quãng thời gian này tôi cũng làm vài việc tệ hại hơn, bởi tôi cần những thứ đẹp đẽ, hoặc không thì sẽ chỉm nghỉm ở trường học mất. Tôi ăn cắp máy MP3. Ở trường chúng tôi có tủ đựng đồ bên ngoài lớp học được khóa bởi 1 cái khóa số nhỏ, và một thằng bạn nói cho tôi mã số tủ của một gã. Nhân lúc hắn không có ở đó tôi liền khoắng cái máy nghe nhạc, vừa đạp xe vừa nghe nhạc, cảm giác rất là thú vị. Nhưng thế vẫn không đủ để tôi trở nên nổi bật ở trường. Tôi vẫn là một thằng nhóc ổ chuột. Bạn tôi thì thông minh hơn, hắn cưa một cô bé con nhà khá giả, đánh bạn với anh trai cô bé đó và sau đó mượn quần áo để diện. Một trò rất hay, mặc dù không phải lúc nào cũng thực hiện được. Chúng tôi rốt cuộc vẫn là những đứa trẻ ổ chuột, khác biệt với cái xã hội thượng lưu kia. Nhưng nói gì thì nói, bạn tôi có những bộ quần áo đắt tiền và cô bạn gái xinh xắn, còn tôi có bóng đá, cũng tốt.

    Nhưng những điều tốt đôi khi chẳng đi cùng nhau. Tôi được chọn vào đội trẻ chính thức và chơi cùng với những người lớn hơn mình 1 tuổi, cũng có thể nói đấy là một thành công. Chúng tôi có thể nói là một trong những đội tốt nhất Thụy Điển ở cùng lứa tuổi. Nhưng tôi lại phải ngồi dự bị, và đó là quyết định của Ake Kallenberg. Một HLV tất nhiên có thể cho bất cứ cầu thủ nào trong đội ngồi dự bị khi ông ấy muốn, nhưng tôi nghĩ cái này chỉ có trong bóng đá. Mỗi khi được vào sân, tôi chơi không tệ và thường ghi bàn, nhưng có điều gì đó không ổn.

    Mọi người nói rằng tôi không đóng góp nhiều cho lối chơi của cả đội. « Những đường dắt bóng của cậu không khiến thế trận tốt hơn ! » Tôi nghe câu đó cả trăm lần, và tôi cảm thấy vài điều bóng gió : Nhóc Zlatan này, nó không bị mất cân bằng tính cách chứ ? Không có bản hạch tội nào nữa, nhưng người ta còn đi xa hơn, và sự thật là : tôi rất hay la mắng đồng đội, hay gào thét và nói quá nhiều trên sân, thậm chí có người nói rất có khả năng tôi sẽ đánh cả khán giả. Thật ra thì những điều đó không quá nghiêm trọng, nhưng sự thật là tôi nóng tính và lối chơi quá khác so với các cầu thủ khác. Tôi không thực sự thuộc về MFF, rất nhiều người đã theo dõi và đều nói thế.

    Tôi nhớ là trong giải vô địch thiếu niên Thụy Điển, chúng tôi tiến vào vòng knock out và đó thực sự là một sân chơi lớn. Nhưng Ake Kallenberg không chọn tôi vào danh sách thi đấu, thậm chí ông ấy còn không điền tên tôi vào danh sách dự bị. « Zlatan bị chấn thương », ông ấy nói thế với mọi người và khi biết điều đó, tôi bật thẳng dậy. Ông ấy có ý gì ? Tôi hỏi :
    « Ông đang nói gì thế ? Sao ông lại có thể nói ra lời như vậy được ? »
    « Cậu bị chấn thương », ông ấy nhắc lại và tôi không tin vào tai mình. Sao ông ấy lại đối xử với tôi như thế khi đội đang chơi ở giải vô địch thiếu niên.
    « Ông chỉ cần nói bởi vì ông không muốn thấy tôi tới sân và chơi bóng thôi. »

    Nhưng không, thật sự là ông ấy nghĩ tôi bị chấn thương và điều này khiến tôi nổi đóa. Một bầu không khí khác lạ đang hình thành ở trong đội, nhưng chẳng ai nói với tôi nó chính xác là gì, bởi không ai đủ trưởng thành để hiểu và cắt nghĩa cho tôi. Năm đó đội thiếu niên MFF giành chức vô địch mà không có tôi và điều này không khiến tôi thấy tự tin hơn. Tất nhiên tôi đã thốt ra những lời khó nghe, giống như khi giáo viên tiếng Ý đuổi tôi ra khỏi lớp, tôi nói với ông ấy : « Tôi không thèm học ông làm gì, đằng nào tôi cũng sẽ học môn này khi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp ở Ý. », cứ y như lời tiên tri, hài thật. Trở lại vấn đề ở MFF, lúc đó tôi không tin chuyện này có thật. Chẳng lẽ tôi thậm chí không đủ tầm để chơi cho đội trẻ sao ?

    Trong thời giản này đội hình chính thức của Malmo FF đang gặp rất nhiều vấn đề. Đội Malmo FF trước giờ vẫn luôn được đánh giá là mạnh nhất Thụy Điển, thậm chí họ hoàn toàn thống trị giải vô địch quốc gia trong suốt những năm 70. Họ từng lọt vào đến tận trận Chung kết Champions League. Nhưng thời kỳ này có ai từ đội trẻ có tên trong đội hình chính cả, bởi Ban lãnh đạo đội bóng khi ấy thích lấy những cầu thủ từ các CLB tầm cỡ khác hơn. Bây giờ mọi thứ đã thay đổi. Với những ai không hiểu được lý do thật sự, thì đơn giản CLB đã bị tuột dốc. MFF từng thống trị ngôi đầu, giờ đây phải nếm trải nỗi đắng cay của việc bị xuống hạng. Họ chơi rất tệ, còn kinh tế đội bóng thì khủng hoảng trầm trọng, họ không còn tiền để mua thêm cầu thủ và như vậy những cầu thủ đang được đào tạo ở đội trẻ cuối cùng cũng có cơ hội, và bạn có thể tưởng tượng được là các cầu thủ trẻ đó đã bàn tán về điều đó thế nào. Ai sẽ là người được chọn ? Nó ? Hay là thằng kia ?

    Và câu trả lời là Tony Flygare, hiển nhiên rồi, cùng được chọn với cậu ấy là Gudmundur Mete và Jimmy Tamandy. Họ còn chẳng thèm cân nhắc đến tôi, bởi tôi có lẽ là sự lựa chọn cuối cùng. Tôi nghĩ thế, và hầu hết mọi người cũng nghĩ thế. Nói tóm lại, chẳng có gì để mà hy vọng cả. Đến HLV đội trẻ còn bắt tôi ngồi dự bị thì hà cớ gì đội chính thức lại chọn tôi cơ chứ ? Có mà nằm mơ ! Tất nhiên tôi không hề kém hơn Tony, Mete hay Jimmy, nhưng tôi không có nhiều cơ hội để chứng tỏ mình. Thế vấn đề này là sao ? Họ đang làm gì vậy ? Có cảm tưởng mọi người đang cố trù dập tôi và điều này càng củng cố vào điều tôi tưởng tượng là có sự sắp đặt mờ ám nào đó đằng sau.

    Nhiều khi với một đứa trẻ, chúng rất thích trở nên khác biệt và nổi trội hơn so với đám còn lại, nhưng về lâu về dài thì nó sẽ lại phản tác dụng. Trong thời kỳ khó khăn mọi người chắc hẳn sẽ không thích có một gã người nước ngoài với một cái đầu bất bình thường và luôn xử sự điên khùng kiểu Brazil. MFF là đội bóng lớn, trong suốt thời kỳ hoàng kim của mình, tất cả các cầu thủ đều tóc vàng (!), xử sự phải phép và luôn nói về những điều tốt đẹp, và cũng không có quá nhiều cầu thủ nước ngoài chơi trong đội. Ờ, Yksel Osmanovski cũng từng chơi ở đây, gã này cũng xuất thân từ Rosengard, sau này chơi rất hay ở Bari, thực sự rất hay. Không, không, chẳng có đội hình chính nào dành cho tôi cả. Tôi vẫn đang trong thời hạn hợp đồng nghiệp dư, và sẽ phải hài lòng với điều đó và đội U20. Đội U20 là cái gì đó mà tôi đạt được qua những đầu tư đặc biệt về bóng đá ở trường Borgar (*Chú thích : Ở đây không phải đội U20 Thụy Điển). Đội trẻ giờ chuyển thành lứa 18 tuổi, còn ở U20 thì 20 tuổi là mức tuổi tối đa được tham dự.

    Không có nhiều người trong chúng tôi được chuyển vào đội này, thậm chí không đủ để lập một đội. Nhưng lý do để ngăn chúng tôi không rời đội là chúng tôi thường xuyên có cơ hội chơi với đội hình 2 và qua đó được chơi với các đội bóng ở giải hạng Ba. Chẳng có gì đặc biệt, nhưng đó là cơ hội để tôi tỏa sáng.

    Cũng thỉnh thoảng chúng tôi được tập với đội hình chính, và như thường lệ, tôi lại làm một gã lạc loài. Thường thì một cầu thủ trẻ không nên thể hiện những đường dắt bóng quá phức tạp trong những dịp như vậy, họ sẽ được khuyến khích xử sự như một cậu bé ngoan ngoãn. Nhưng tôi nghĩ : Sao phải thế, mình có cái gì để mà mất đâu ? Tôi dắt bóng, và tất nhiên sau đó nhận lại mấy lời xì xào. « Nó nghĩ nó là ai thế ? » đại loại vậy. Tôi lầm bầm : « Kệ xác chúng mày ! » và lại tiếp tục. Tôi dắt bóng, tỏ ra cứng rắn và thỉnh thoảng HLV đội 1, Roland Andersson lại theo dõi tôi.

    Ban đầu thì trong óc tôi hiện ra đủ thứ hy vọng : Ông ấy có nghĩ mình đủ giỏi không nhỉ ? Nhưng điều này đã biến đổi nhanh chóng bởi cái thực tế đang diễn ra xung quanh mình. Một lần khác khi tôi nhìn thấy ông ấy trên sân, tôi đã nghĩ : Chắc có ai đã than vãn với ông ta, chắc hẳn có nhiều điều phàn nàn về tôi lắm. Vào thời điểm đó tôi càng lúc càng thất vọng với bóng đá, mà tôi cũng chẳng giỏi cái gì khác hơn, đặc biệt là học hành. Ở trường tôi luôn thu mình, cảm thấy bất an, có thể nói tôi đến trường chỉ để ăn trưa. Tôi ăn như điên, chẳng chú ý gì đến xung quanh. Tôi lơ là hơn việc học, và kết quả là bị trượt bài thi tốt nghiệp cấp 3, điều này gây ra thêm cả tá rắc rối ở nhà nữa.

    Thời gian này có cảm tưởng như tôi đang đứng trên một bãi mìn vậy, tôi cố gắng tránh xa các rắc rối và chỉ làm những cú lừa bóng của mình ở sân chơi gần nhà. Trong phòng tôi có một tấm hình của Ronaldo. Tôi rất ngưỡng mộ anh ấy, không chỉ bởi cái cách anh ấy vượt qua tất cả và ghi bàn trong các kỳ WC, đối với tôi, Ronaldo thực sự tuyệt vời dù nhìn theo góc độ nào đi nữa. Anh ấy là mẫu cầu thủ mà tôi rất muốn noi gương, một người có thể tạo ra khác biệt. Một tuyển thủ quốc gia Thụy Điển, vậy thì sao ? Ở đội đó chẳng có một siêu sao nào, không ai trên thế giới bàn tán sôi nổi về đội bóng đó. Ronaldo là người hùng của tôi, tôi học cách anh ấy ghi bàn, cố gắng tìm hiểu lối đi bóng của anh ấy và tôi cảm thấy mình đang chơi tốt hơn rất nhiều, như đang nhảy múa với trái bóng vậy.

    Thế nhưng điều đó mang lại cái gì cho tôi ? Chẳng gỉ cả. Thế giới vốn bất công, và những gã như tôi chẳng có cơ hội để trở thành một ngôi sao bất kể tài năng của tôi đến đâu. Vấn đề là như vậy đấy. Tôi thất vọng toàn tập, cố gắng tìm ra một hướng đi khác nhưng lại không đủ kiên nhẫn để đi đến cùng. Thế là tôi chỉ biết cứ tiếp tục chơi bóng thôi. Một hôm, Roland Andersson xem tôi chơi bóng ở sân tập số 1 cùng đội Malmo U20. Nó là một sân cỏ ngay bên ngoài SVĐ Malmo nhưng giờ đây không còn nữa. Sau đó tôi nghe thấy Roland Andersson muốn nói chuyện với tôi. Tôi thấy mình run bắn lên và bắt đầu nghĩ : Tôi lại bị khui tội ăn cắp xe nữa à ? Hay tôi túm đầu ai đó mà không nhớ chăng ? Tôi hình dung ra tất cả những thứ tồi tệ mà mình đã làm và nhận ra là cái danh sách đó quả thật quá dài. Nhưng tôi không hiểu tội nào đã bay đến tai ông ấy, và thế là tôi lại biên soạn ra cả trăm lời xin lỗi khác nhau. Roland là một người đàn ông to lớn, có giọng trầm, ông ấy cực kỳ nghiêm khắc, điều hành và trấn áp mọi người trong phòng thay đồ. Tim tôi như muốn rụng ra.

    Tôi nghe nói Roland Andersson từng là thành viên ĐTQG Thụy Điển chơi ở WC tổ chức tại Argentina (1978). Ông ấy không phải là ngôi sao duy nhất xuất thân từ MFF chơi trong thời hoàng kim ấy. Ông ấy là một cựu tuyển thủ quốc gia, một người được trọng vọng, và giờ đây ông đang ngồi sau cái bàn, không hé đến nửa nụ cười. Ông ấy có vẻ cực kỳ nghiêm túc, như thể ông đang chờ nghe lời thú tội vậy.
    « Roland, có chuyện gì thế ? Ông muốn nói chuyện gì ? »
    Tôi luôn tỏ ra hơi lấc cấc, đấy là thói quen từ lâu, và nó giúp tôi không tỏ ra yếu ớt.
    « Ngồi xuống đi. »
    « Được rồi, bình tĩnh nào. Tôi dám chắc là không ai chết cả. Tôi hứa đấy. »
    « Zlatan, đã đến lúc cậu ngừng chơi với mấy thằng nhóc đó rồi. »
    Sao lại là « mấy thằng nhóc » ? Ông ấy đang nói về điều gì nhỉ, - tôi nghĩ, và tôi có làm gì mấy thằng nhóc đâu ?
    « Sao lại như vậy », tôi nói. « Ông có đang ám chỉ đến ai đó cụ thể không vậy ? »
    « Đến lúc cậu chơi với những người đàn ông trưởng thành rồi. »
    Tôi vẫn không hiểu.
    « Sao kia ? »
    « Chào mừng đến với đội hình 1, nhóc con. » ông nói tiếp, và thú thật là tôi cấm khẩu luôn vì bất ngờ. Cảm giác cứ như là tôi đang bay lơ lửng trên không vậy, và tôi đoán là hôm nay khi sau lấy một cái xe đạp mới, tôi sẽ cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất cái thành phố này.


    CHƯƠNG 5



    Ở Malmo có một nơi chúng tôi gọi là Milen – tức là « Dặm đường », (mà thực tế nó phải dài đến cả chục cây số) đó là một con đường dài dằng dặc. Chúng tôi phải chạy từ sân vận động tới nhà máy nước Trung tâm, dọc theo phố Limhamn, qua mấy ngôi nhà sang trọng có mặt tiền hướng ra biển, tôi nhớ đặc biệt có một ngôi nhà được sơn màu hồng, trông rất đẹp và tôi thầm nghĩ : Wow, không biết ai sống ở đây nhỉ ? Tôi cứ nghĩ không biết những người đó giàu đến cỡ nào.

    Chúng tôi tiếp tục chạy tới Kungsparken, qua một đường hầm, tới trường Borgar, đó là thời điểm hoàn hảo để tất cả những cô gái lẫn lũ công tử nhìn thấy tôi. Tôi thấy mình như đang làm tiêu điểm chú ý, đúng là một cuộc báo thù ngọt ngào. Tôi đây này, thằng nhóc Rosengard bẩn thỉu thường xuyên xấu hổ khi nói chuyện với một cô gái, giờ đây đang tập chạy với những người đàn ông thực sự ở MFF như Mats Lilienberg. Thật tuyệt vời, và tôi cố gắng tạo ra một lịch chạy cho mình. Ban đầu tôi chạy nhanh, tôi là người mới ở đội hình 1 và tôi muốn cho mọi người thấy mình có thể làm gì. Nhưng sau này tôi hiểu : Điều quan trọng nhất là phải gây ấn tượng với mọi người trong đội.

    Thế là tôi, Tony và Mete đã bày ra đủ trò gian lận. Chúng tôi chạy khoảng 4km đầu tiên. Nhưng khi tới đường Linhamn chúng tôi lẳng lặng rời khỏi hàng khi cả đội chạy qua bến đỗ xe buýt. Chúng tôi luôn chạy cuối cùng nên dễ dàng bắt xe bus mà chẳng ai để ý tới. Tất nhiên sau đó chúng tôi cười như điên. Rất là thú vị. Nhưng chúng tôi phải nấp đi khi xe bus vượt qua những người khác trong đội. Tất nhiên mọi người sẽ thấy không thú vị gì khi bắt gặp chúng tôi đang ngồi trên xe bus rồi. Chúng tôi nhảy khỏi xe bus ở cuối đường, hoàn toàn khỏe khoắn vì được nghỉ ngơi và cách những người khác một quãng khá xa, nấp vào một góc. Khi cả đội chạy qua chúng tôi lại chạy thật nhanh lên phía hàng đầu và thế là lại có cơ hội ra oai với đám ở trường. Bọn con gái sẽ nghĩ : « Wow, mấy anh chàng này khỏe thật đấy. »

    Có một hôm khi đang chạy trên Milen, tôi nói với Tony và Mete : « Cái trò chạy này ngu ngốc thật. Thà tao đi ăn trộm 1 cái xe đạp còn hơn. » Tôi nghĩ là bọn nó cảm thấy hơi lo lắng với ý tưởng đó. Bọn chúng không có kinh nghiệm về việc này, nhưng tôi chỉ cho chúng cách làm, lấy 1 chiếc và bỏ 2 đứa lại trong nhà để xe. Nhưng những lần khác thì tôi lại không thể kiểm soát nổi. Tôi được tiếng là không cẩn thận, còn Tony thì lại là một thằng ngốc. Nó bắt đầu xem phim « người lớn », thuê ván trượt và mua chocolate thay vì tập chạy, và thế là chúng tôi ngồi đó, gặm chocolate khi mà những người khác đang miệt mài chạy trên Milen.

    Phải nói rằng tôi thấy rất mừng khi mà Roland Andersson chấp nhận lời xin lỗi của chúng tôi, mà thật ra ông ấy có không chấp nhận thì tôi cũng chẳng thể biết được. Roland là mẫu người lạnh lùng, ông cho rằng chúng tôi vẫn chỉ là những đứa trẻ. Tất nhiên, ông ấy vẫn thỉnh thoảng nói chuyện với chúng tôi : « Có chuyện gì với thằng nhóc Zlatan này thế ? Nó không biết khiêm tốn là gì à ? » Và tôi cũng được nghe lại những câu : « Nó dắt bóng quá nhiều, chẳng nghĩ gì đến toàn đội cả. » Điều đó đúng, tôi thừa nhận. Tất nhiên tôi còn trẻ và còn rất nhiều thứ phải học hỏi. Nhưng đôi khi có những lời nói khiến tôi thấy rất khó chịu. Các cầu thủ luôn cảm thấy mình cần phải cạnh tranh, và tôi không chỉ biết có mấy trò gian lận, trái lại tôi tập luyện rất hăng là đằng khác. Thậm chí cảm thấy tập với đội chưa đủ, tôi tiếp tục tự tập ở sân chơi khu nhà mẹ hàng giờ liền. Tôi có phương pháp tập của mình, đó là tôi tới một khu khác ngoài Rosengard, và nói với bọn trẻ ở đó : « Tao thách tiền đứa nào đủ sức lấy bóng của tao. » và thế là nó không còn đơn thuần là trò chơi nữa. Nó khiến tôi phải bảo vệ quả bóng bằng tất cả khả năng của mình, và qua đó, kỹ thuật của tôi được nâng cao đáng kể.

    Khi mà không chơi với bọn trẻ ở ngoài đường, tôi thường chơi điện tử. Tôi có thể ngồi lì suốt 10 tiếng đồng hồ, và thường tìm ra cách để thắng bất cứ trò nào giống như cách tôi vẫn áp dụng ngoài đời. Cái đồng hồ cũng tròn như quả bóng mà (*). Việc tập luyện ở MFF cũng chẳng dễ dàng gì, có thể cũng bởi tôi chơi một mình nhiều quá. Nó giống như họ đang có những vấn đề mà chính họ cũng không thể hiểu được. Ý tôi là những đường chuyền bóng của tôi đều có vẻ tệ và phải nghe những điều như phải làm thế này thế kia trong các tình huống khác. Tôi – với cái máu điên Rosengard trong người, như tới từ hành tinh khác vậy. Lúc mới tập với đội 1, chủ yếu là các trận đấu tập giữa những cầu thủ lớn tuổi hơn với đám trẻ. Chúng tôi, đám trẻ hơn, phải tập cách chấp nhận và sẵn sàng trong mọi tình huống tồi tệ. Như tôi thấy thì điều này khá là nực cười, và không khí trong phòng thay đồ đã khá tệ ngay từ khi mùa giải bắt đầu rồi. Đầu mùa bóng thì Tommy Soderberg - HLV ĐTQG Thụy Điển – đã dự đoán MFF sẽ vô địch, nhưng giờ đây có vẻ điều đó sai bét, thậm chí chúng tôi có nguy cơ bị xuống hạng, và đó là lần đầu tiên trong suốt 60 năm, các CĐV tức giận, lo lắng và đổ lỗi cho các cầu thủ, điều này khiến cho áp lực nặng như cả thế giới chực đè lên vai những cầu thủ chính thức vậy. Họ biết điều gì sẽ xảy ra nếu họ không thể trụ lại Allsvenskan (Giải hạng Nhất Thụy Điển), một thảm họa thực sự. Đúng thế, giờ không phải lúc tiệc tùng hay phô diễn mấy động tác Brazil, nhưng tôi thực sự hạnh phúc khi được có tên trong đội hình Một và háo hức muốn được chứng tỏ bản thân, dù chưa phải lúc.

    Mặc dù là người mới, nhưng tôi đã tỏ rõ cá tính của mình. Tôi muốn mọi người trong đội nhận biết được điều đó và tôi không chấp nhận một hành động thoái lui nào. Khi Jonnie Fedel, thủ môn của đội, đang tỏ vẻ khệnh khạng « mấy quả bóng chết tiệt ở chỗ nào rồi nhỉ ? » trong buổi tập đầu tiên của tôi, tôi hơi khựng lại, nhận thấy mọi người đang nhìn vào tôi, ngầm ý muốn tôi phải đi lấy bóng. Đừng có hòng ! Nhất là khi hắn nói với cái cách như vậy.

    « Anh muốn bóng hả, tự vác xác đi mà lấy ! » Tôi vênh mặt lên đáp lại, và đó không phải là cách xử sự thông thường ở MFF.

    Nói cho cùng tôi vẫn là một thằng nhóc khu ổ chuột, và cái giống này thì không được phổ biến cho lắm, nhưng tôi lại được Roland và trợ lý HLV Thomas Sjoberg ủng hộ, ít ra là tôi cảm thấy vậy, mặc dù tất nhiên họ vẫn đặt nhiều niềm tin vào Tony hơn. Cậu ta đã được ra sân thi đấu và ghi bàn ở ngay trận đầu, còn tôi vẫn phải ngồi dự bị và miệt mài tập luyện. Nhưng mọi thứ vẫn không thay đổi, phải chăng tôi nên bằng lòng với tình trạng hiện tại và không được tỏ ra nóng vội ? Tôi không phải là mẫu người như vậy, tôi muốn chộp lấy ngay cơ hội và chứng tỏ mình có thể làm được gì. Nhưng mọi thứ không diễn ra theo ý muốn, cho đến ngày 19/9/1999, chúng tôi có trận đấu với Halmstad trên sân nhà Orjans Vall.

    Đó là một trận đấu cực kỳ quan trọng. Nếu thắng hoặc hòa, chúng tôi sẽ vẫn được chơi ở Allsvenskan mùa sau, còn nếu thua, chúng tôi sẽ phải chiến đấu cực kỳ khốc liệt trong mấy vòng cuối, chính vì thế cả đội đều cảm thấy rất căng thẳng. Trận đấu lúc này đang rơi vào bế tắc. Đầu hiệp 2 tiền đạo Niklas Gudmunsson bên chúng tôi bị chấn thương, tôi đã hy vọng mình sẽ được trao cơ hội. Nhưng không, Roland còn chẳng thèm nhìn đến tôi, và thời gian cứ thế trôi đi. Chẳng có gì xảy ra cả, trận đấu đang có tỉ số hòa 1-1 và thế là đủ. Nhưng khi chỉ còn 15 phút nữa là hết giờ, đội trưởng Hasse Mattisson cũng chấn thương, rồi ngay sau đó Halmstad ghi bàn nâng tỷ số lên 2-1. Tôi thấy cả đội mặt tái nhợt đi.

    Trước tình hình đó, Roland quyết định cho tôi vào sân, và khi tất cả mọi người đang khủng hoảng thì tôi thấy adrenalin đang chảy rần rật trong huyết quản. Trên áo của tôi có chữ « Ibrahimovic », to và rõ, và tôi cảm thấy không ai có thể cản bước mình. Tôi có một cú sút trúng vào xà ngang, và bóng bay ra ngoài sân. Tiếp theo đó, chúng tôi được hưởng 1 quả penalty ở phút bù giờ, bạn hiểu được tình cảnh lúc đó đấy, khoảnh khắc đứng trước ranh giới của sống và chết. Nếu chúng tôi ghi bàn, danh dự của đội bóng sẽ được vãn hồi, còn nếu không chúng tôi sẽ đối mặt với thảm họa, điều này khiến tất cả mọi người đều do dự, không ai dám thực hiện quả penalty này. Đột nhiên Tony oai dũng bước ra :

    « Tôi sẽ đá ! »

    Đó là một quyết định dũng cảm, đúng chất Balkan không bao giờ chịu lùi bước. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên cảm thấy có ai đó nên ngăn cậu ta lại, cậu ấy còn quá trẻ để gánh lên vai cái trách nhiệm quá nặng nề đó. Tôi nhớ là khi cậu ấy bắt đầu chạy đà, cả đội nín thở chờ đợi, có người thậm chí còn không dám nhìn, căng thẳng cực độ. Thủ môn đối phương đã cản được quả penalty, tôi nghĩ hắn ta đã tìm cách gây thêm áp lực cho Tony, chúng tôi thua trận, và Tony phải hứng chịu cả một tảng băng lạnh của các HLV. Tôi thấy tiếc cho cậu ấy, và tôi biết các phóng viên khi chứng kiến khoảnh khắc đó giống như thấy một dấu hiệu cho thấy tôi đã vượt qua cậu ta. Sau trận đó, Tony không bao giờ tìm lại được đỉnh cao, và tôi được trao nhiều cơ hội hơn. Tôi được ra sân 6 lần từ băng ghế dự bị trong giải Allsvenskan và trong vài cuộc phỏng vấn, Roland đã gọi tôi là « kim cương thô ». Những lời đó khiến cho bọn trẻ con phát cuồng vì tôi và sau vài trận, chúng bắt đầu săn lùng các tấm ảnh về tôi, đó không phải là điều gì quá lớn lao vào thời điểm đó, nhưng tôi thấy tự hào về bản thân và nghĩ : mình cần phải chơi tốt hơn nữa ! Tôi không muốn làm bọn trẻ thất vọng về mình.

    Tôi muốn hét lên với đám đông. Nhìn đây ! Nhìn vào điều tuyệt vời nhất trên thế giới là tôi đây này ! Kỳ lạ quá phải không, khi mà tôi chưa làm được điều gì nhiều nhặng cả. Nhưng có những chú nhóc không biết từ đâu cũng tới xem tôi chơi bóng, và điều này trở thành động lực để tôi tiếp tục cống hiến nhiều hơn, và tìm cách trổ tài nhiều hơn. Tất nhiên rồi, chúng sẽ không đến xem nếu tôi là một gã cầu thủ bình thường nhàm chán. Tôi chơi bóng vì lũ trẻ ở đó, và lần đầu tiên, tôi ký tặng ảnh cho các CĐV. Vào giai đoạn này chẳng ai nên làm thế ngoại trừ một người – là tôi, vì tôi còn trẻ, mà sau này tôi mới hiểu chính xác các đồng đội của tôi đang cảm thấy thế nào, điều mà hồi đó tôi không cảm thấy được.

    « Mọi người vẫn ổn chứ ? » Tôi hỏi vậy trước khi bước ra sân, xung quanh mọi thứ đang thay đổi quá nhanh đến mức tôi không thể quan tâm nhiều đến sự trì trệ đang tồn tại trong đội bóng. Tôi gần như trở thành điểm sáng hy vọng trong khi đội bóng đang trải qua thời gian tồi tệ nhất trong lịch sử. Khi chúng tôi thua Trelleborg, các CĐV có người đã khóc, nhiều người đã gào thét đòi sa thải Roland, đến mức cảnh sát đã phải hộ tống ông, bảo vệ khỏi những viên gạch đang trút lên chiếc xe bus tội nghiệp ở Trelleburg, sau đó là bạo động và những điều kinh khủng khác nữa. Mọi thứ không hề khá lên, vài ngày sau, chúng tôi bị AIK hạ gục và thế là điều kinh khủng nhất đã đến.

    Chúng tôi bị xuống hạng, lần đầu tiên trong 60 năm MFF không được chơi ở giải đấu cao nhất. Trong phòng thay đồ, mọi người ngồi thẫn thờ, hoặc giấu mặt đi sau chiếc khăn lau hay áo quần khi các HLV tìm mọi cách có thể để an ủi khích lệ mọi người, nhưng dù họ có làm gì đi nữa thì sự xấu hổ vẫn bao trùm khắp nơi. Vào lúc này, có người tin rằng tôi sẽ là ngôi sao lớn nhất, người có khả năng dẫn dắt toàn đội vượt qua những trận đấu quan trọng. Thật tình mà nói thì tôi không quan tâm, tôi đang có những điều khác lởn vởn trong đầu, một điều gì đó rất đặc biệt sẽ diễn ra.

    Đó là khi tôi đã giành được vị trí chính thức. Chúng tôi có khu tập riêng và tất nhiên, chúng tôi là Malmo FF – đã từng và sẽ vẫn là niềm tự hào của thành phố này. Nhưng không có nhiều người đến xem chúng tôi tập nữa, đặc biệt sau những biến cố đã xảy ra. Nhưng vào buổi chiều hôm đó, một ông già với bộ tóc ngả bạc tới xem. Tôi thấy ông ấy từ xa, và không nhận ra được đó là ai, ông ấy tới xem chúng tôi tập luyện cả 3 buổi trước đó, và tôi thấy điều này khá là kỳ lạ. Cứ mỗi lần thấy như vậy, tôi lại cố gắng thể hiện bản thân nhiều hơn, ngay sau đó tôi hiểu ra.

    Tôi đã luôn làm mọi thứ theo sở thích của mình khi còn nhỏ, cô độc một mình, và tất nhiên, cha tôi cũng đã làm nhiều thứ khùng điên tương tự hồi ông còn trẻ. Cha tôi không giống bất kỳ một người cha nào tôi từng thấy, ông không bao giờ xem tôi chơi bóng, thậm chí không một lời động viên khi tôi vào học trường năng khiếu, thế giới với ông chỉ xoay quanh có bia rượu, chiến tranh và nhạc Slavơ. Nhưng giờ đây, không thể tin được, ông già đó chính là cha tôi, ông ấy đang ở đây, xem tôi tập luyện. Nó giống như một giấc mơ mà tôi vẫn hằng mơ và tôi bắt đầu chơi với nguồn năng lượng chưa từng có : Cha đang ở đây xem mình chơi bóng ! Nhìn xem ! tôi muốn hét lên thật lớn ! Cha nhìn xem, con trai của cha là cầu thù giỏi nhất thế giới.

    Đó có lẽ là một trong những khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Tôi thực sự đã có lại cha mình, người mà trước đây chưa bao giờ thực sự giống như một người cha hoàn toàn trong mắt tôi. Nếu như có một vấn đề nào đó, ông ấy sẽ chạy bổ tới tôi, nhưng lần này thì khác, tôi chạy bổ tới ông, huyên thuyên đủ mọi chuyện, cứ như thể ông ấy vẫn thường tới xem tôi tập xưa nay vậy.
    « Cha đến đây có chuyện gì vậy cha ? »
    « Chơi tốt lắm, Zlatan. »

    Tôi sướng phát điên. Cuối cùng thì cha cũng đã nhận thấy những nỗ lực của tôi, tôi tin là vậy. Từ hôm đó, tôi trở thành một dạng ma túy với cha, ông dõi theo từng bước tôi đi, mọi việc tôi làm, đến xem tất cả các buổi tập. Còn ngôi nhà thì ông biến thành một cái bảo tàng về sự nghiệp của con trai mình, cắt tất cả các bài báo, tiêu đề báo về tôi, cho đến tận bây giờ ông vẫn làm như vậy, ông thuộc nằm lòng tất cả các trận đấu của tôi, bạn không tin, cứ đến kiểm tra thử xem. Ông có bản thu âm của tất cả các bài phỏng vấn của tôi, và cũng sưu tập tất cả những chiếc áo đấu, những đôi giày mà tôi đã sử dụng, các giải thưởng cá nhân và cả Guldbollarna (* Chiếc Giày Vàng dành cho cầu thủ Thụy Điển xuất sắc nhất năm, Zlatan giành được 6 giải liên tiếp). Bạn cứ tới nhà ông, và tha hồ mà đếm, mọi thứ đều ở đó, và thậm chí chúng không hề để lung tung như cái cách ông sống khi đam mê của ông còn là bia rượu, ngược lại, tất cả đều rất ngăn nắp, ông ấy có thể tìm thấy bất cứ thứ gì trong vài giây. Kể từ giờ phút đó, cha sống vì tôi và vì sự nghiệp chơi bóng của tôi, và tôi thích nghĩ rằng mình đã giúp cho cha sống tốt hơn, bởi cuộc sống của ông vốn cũng chẳng dễ dàng gì. Ông sống cô đơn. Sanela đã từ mặt cha bởi thói nghiện rượu, tính khí thất thường và những lời ông nói với mẹ, điều này đánh ông gục hẳn. Sanela chính là trái tim của ông, trước đến nay luôn là như thế, nhưng giờ đây chị ấy không ở bên ông. Việc Sanela từ mặt cũng chỉ là một trong những chuỗi hành động khắc nghiệt vẫn hiện diện thường xuyên ở nhà tôi, và lúc này, cha cần một điều gì đó mới để ủ ấm trái tim, ông đã tìm thấy nó. Chúng tôi nói chuyện với nhau suốt ngày, và điều này dần trở thành thói quen. Điều này thật tuyệt, bóng đá có thể làm được những điều thật kỳ diệu, và nó khiến tôi nỗ lực nhiều hơn nữa. Nỗi buồn của việc bị xuống hạng Hai có nghĩa lý gì đâu khi so với niềm vui của việc cha trở thành một người hâm mộ lớn nhất của mình.

    Tôi không biết mình nên làm thế nào. Tôi nên chơi ở Superettan (* Giải Hạng Nhất) - như cái cách họ gọi bây giờ, thay cho cái tên chúng tôi gọi hồi đó là giải hạng Hai, tiện thể, tôi thấy cách đặt tên như vậy khá là ngớ ngẩn – hay tính đến việc chuyể sang chơi ở một đội khác ? Có tin đồn AIK đang quan tâm đến tôi, nhưng liệu điều đó có thật không ? Tôi chẳng có chút manh mối nào cả. Tôi chẳng biết lúc đó mình « hot » đến mức nào nữa, và tôi cũng không phải là lính mới ở MFF. Tôi đã 18 tuổi và nên đặt bút ký hợp đồng chuyên nghiệp, nhưng tôi quyết định chờ đợi, bởi mọi thứ đang rất bất ổn, nhất là từ khi Roland Andersson và Thomas Sjorberg bị sa thải, những người đã tin tưởng tôi khi mà mọi người đều nghi ngờ, điều này làm dấy lên trong lòng tôi câu hỏi liệu tôi có được chơi chính thức nếu ở lại không ? Tôi không biết, và rất phân vân – ý tôi là cả cha và tôi đều rất phân vân về khả năng của tôi. Tôi vẫn ký ảnh cho bọn trẻ, nhưng điều này chẳng có nghĩa lý gì, lòng tự tin của tôi cứ tăng rồi lại giảm. Niềm háo hức của việc được chơi ở đội Một bắt đầu phai nhạt đi, nhưng rồi sau đó tôi gặp một gã tới từ Trinidad & Tobago trong vài buổi tập trước mùa giải mới. Hắn ta cũng thuộc diện « chơi được », đang trong quá trình thử việc ở đội tôi.

    « Này cậu nhóc », hắn tới gần và bắt chuyện.
    « Chuyện gì ? »
    « Nếu mày không trở thành ngôi sao trong 3 năm nữa, thì lỗi hoàn toàn là do bản thân mày ! »
    « Nghĩa là sao cơ ? »
    « Nghe rồi đấy ! »

    Mẹ kiếp, tất nhiên là tao đâu có bị điếc.

    Nói vậy, chứ những lời gã đó nói khiến tôi phải suy nghĩ. Điều đó là thật sao ? Nếu những lời này được thốt ra từ miệng kẻ khác thì tôi đã chẳng tin. Nhưng gã này thì khác, hắn ta hiểu được điều gì đó mà tôi chưa thể hiểu. Hắn ta đã đi nhiều nơi trên thế giới và giờ đây như thể hắn nhìn thấu được tôi. Có thật tôi là một tài năng ? Tôi bắt đầu tin vào điều đó, đó là lần đầu tiên tôi nhận ra và bắt đầu trau chuốt lối chơi của mình hơn.

    Hasse Borg, cựu hậu vệ ĐTQG, vừa được bổ nhiệm làm Giám đốc Thể thao mới cho MFF. Hasse cũng có ấn tượng tốt với tôi ngay từ lần đầu, tôi nghĩ rằng ông ấy nhận ra được tài năng của tôi, và ông ấy nói thé với cánh nhà báo. Như thể, này này, các ông nên xem thằng nhóc này chơi bóng, và đến tháng Hai năm sau đó, một phóng viên làm cho tờ Kvallsposten tên là Rume Smith tới sân tập của chúng tôi. Rune là người rất tốt, sau này anh ấy và tôi trở thành bạn bè, anh ấy xem tôi tập một lúc, sau đó chúng tôi nói chuyện, chẳng có điều gì đặc biệt cả.

    Tôi nói về MFF, về giải Superettan và giấc mơ được chơi bóng ở Italy như Ronaldo, Rune ghi chép lại và nở một nụ cười, tôi không thực sự nhận ra được ẩn ý trong nụ cười đó. Hồi đó tôi chưa từng có kinh nghiệm tiếp xúc với báo giới, nhưng điều này trở thành một bước ngoặt lớn, anh ấy đã viết thế này : « Hãy cảm nhận tương lai, ZLATAN, cái tên ấy khiến người ta thấy lý thú, và cậu ấy cũng thật lý thú. Cậu ấy là một mẫu cầu thủ rất đặc biệt, một thùng thuốc súng thực thụ trên hàng tiền đạo », anh ấy một lần nữa mô tả tôi như một viên kim cương thô, và tôi cũng tự xem mình là một mẫu người đặc biệt, không giống một người Thụy Điển thông thường mọi người vẫn biết đến. Bài báo ấy tạo ra một tác động rất đặc biệt, ngày càng nhiều trẻ con tới xem tôi tập, sau đó là các cô gái, thậm chí cả người lớn nữa. Bắt đầu có những lời tán thưởng và hò reo, và những tiếng « Zlatan, Zlatan ! » đó dần trở thành cuộc sống của tôi và ban đầu tôi thấy nó thật mơ hồ : Có chuyện gì vậy ? Họ đang nói về tôi đấy à ?

    Nếu tôi nói rằng tất cả những điều đó không tuyệt vời thì đó là nói dối. Làm sao có thể khác được chứ ? Suốt những năm qua tôi đã cố gắng để gây sự chú ý của mọi người và giờ đây, đột nhiên có rất nhiều người từ đẩu từ đâu phát cuồng và thèm khát chữ ký của tôi. Tất nhiên, điều này thật là tuyệt vời, có lẽ là điều tuyệt vời nhất trên thế giới. Tôi như tìm được động lực sống, được chắp cánh để bay đi xa hơn. Bạn biết không, tôi đã nghe rất nhiều người nói thế này : « Ôi, khoảng thời gian này thật là kinh khủng, có bao nhiêu người đang gào thét tên tôi ở ngoài cửa sổ, họ muốn chụp hình tôi. Thấy không ? Tôi thấy mình thật đáng thương. » Vớ va vớ vẩn.

    Nếu là tôi là họ thì tôi sẽ chẳng từ chối tất cả những điều đó, đặc biệt là khi họ đã phải trải qua những điều mà tôi đã trải qua, hay khi họ là một thằng nhóc khu ổ chuột. Nó giống như một tia sáng lướt nhanh qua đầu bạn vậy. Tất nhiên không phải ai cũng nói những điều tốt đẹp về tôi, cũng có những lời gièm pha từ những gã tâm thần luôn muốn đạp bằng người khác xuống, đặc biệt khi người đó bị phát hiện đang ở một nơi nào đó nhạy cảm, không xử sự chan hòa hay đơn giản là không giống người Thụy Điển. Họ cũng chĩa mũi dùi vào tôi như vậy, và thế là có hàng đống những câu : « Nó chỉ may mắn thôi ! » và « Thằng đó nghĩ nó là ai chứ ? »

    Tôi trả lời bọn họ bằng cách bơ họ đi và càng tỏ ra mình cao hơn họ. Tôi có thể làm gì khác ? Tôi không sinh ra để đi xin lỗi kẻ khác, và truyền thống gia đình tôi không có câu : « Xin lỗi, tôi xin lỗi vì đã làm mọi người giận ! » Chúng tôi không cần những lời đó, chiến đấu tới cùng nếu cần, và chúng tôi cũng không tin tưởng một ai theo cái cách như vậy. Mọi người trong gia đình tôi đều vấp váp nhiều trong cuộc sống, cha tôi luôn nói : « Đừng làm điều gì quá lỗ mãng, bọn chúng chỉ đang cố moi móc nhược điểm của con thôi, » tôi lắng nghe, suy nghĩ, nhưng việc này quả thật khó khăn. Suốt quãng thời gian này Hasse Borg luôn phải chạy vòng quanh hòng nỗ lực kiếm cho tôi một bản hợp đồng chuyên nghiệp. Ông ấy thực sự lo nghĩ cho tôi, và tôi cảm kích vì điều đó, và cảm thấy mình quan trọng hơn. Chúng tôi có HLV mới, Micke Andersson, và tôi không chắc liệu mình có được suất đá chính không. Micke Andersson tỏ ra là ông thích dùng Niclas Kindvall và Mats Lilienberg trên hàng công và tôi làm phương án dự bị, và tất nhiên tôi không thích việc xuống Superettan chỉ để mài mông trên ghế.

    Thế là tôi quyết định nói chuyện này với Hasse Borg, ông ấy là mẫu người mà bạn có thể chia sẻ bất cứ điều gì, nhưng tôi không nghĩ đấy là dấu hiệu của một người thành công trong việc kinh doanh. Ông ấy là người rất thẳng thắn, và khi cố gắng thuyết phục tôi ở lại, ông ấy đã viện đến kinh nghiệm trong những năm tháng chơi bóng của mình : « Điều này là để tốt cho cậu thôi nhóc ạ. Tôi quyết định đặt cược vào cậu và Superettan sẽ là môi trường hoàn hảo để cậu phát triển tài năng của mình. Chắc chắn cậu sẽ có cơ hội để khẳng định mình. Chỉ cần đặt bút và ký thôi. »

    Trong thâm tâm tôi đồng ý với điều mà Hasse nói, phần nào tôi cũng tin tưởng ông ấy. Ông ấy luôn gọi điện hỏi thăm tôi và đưa ra những lời khuyên, và tôi đã nghĩ : Sao lại không nhỉ ? Ông ấy tất nhiên biết mọi thứ về chuyện này. Ông ấy từng chơi bóng chuyên nghiệp ở Đức và trên hết, ông ấy tỏ ra hết sức quan tâm đến việc này : « Bọn đại diện cầu thủ là một lũ cướp », ông ấy nói, và tôi tin.

    Vào thời gian này có một người luôn theo sát tôi, tên hắn là Roger Ljung – một tay « cò », và hắn muốn có tôi trong danh sách khách hàng. Nhưng cha tôi nghi ngờ mục đích của hắn, còn tôi thì hồi đó chưa biết gì về giới đại diện cầu thủ cả. Thế là tôi áp dụng luôn câu nói của Hasse Borg, bọn đại diện là một lũ cướp, và thế là tôi quyết định ký hợp đồng mới và nhận một căn hộ nhỏ ở Lorensborg, không xa sân vận động là bao, một chiếc điện thoại di động, điều này có ý nghĩa rất lớn bởi chiếc điện thoại ở chỗ bố tôi vốn chẳng được việc cho lắm, và hưởng lương 1600/tháng.

    Tôi đã sẵn sàng để tiếp tục chơi bóng, nhưng mùa giải mới lại bắt đầu không như mong đợi. Trận đầu tiên ở Superettan chúng tôi đá trên sân của một đội bóng nhỏ, Gunnilse, và mọi người kỳ vọng vào một trận thắng đậm. Nhưng dường như áp lực tâm lý vẫn đè nặng lên cả đội, còn tôi thì lại đang ngồi dự bị. Chó chết, sao lại có thể như thế được chứ ? Hôm đó trời nhiều gió, khán giả bắt đầu thấy chán nản còn khi được vào sân, tôi bị ăn ngay một cái cùi chỏ của đối phương vào lưng. Thế là tôi đấm trả, tiếp theo đó là to tiếng với trọng tài và kết quả là lĩnh thẻ vàng. Một vòng tròn được hình thành xung quanh tôi, cả ngoài sân lẫn trên mặt báo, Hasse Mattison, đội trưởng của đội, nói rằng hành động đó của tôi chẳng qua là do tác động tâm lý tiêu cực bởi bầu không khí xung quanh.

    « Tác động nào tiêu cực ? Tôi chỉ thăm dò đối phương thôi. »
    « Cậu không thể phủi trách nhiệm cho hành vi đó như thế được. » và thế là lại rộ lên những câu bình luận rằng tôi sẽ không thể giống như ngôi sao mà tôi luôn noi gương và những người khác nếu muốn cũng có thể thực hiện những động tác lừa bóng đó, thực ra họ chỉ không muốn phô diễn và hành xử như Maradona, và tôi thấy thật khó chịu – đặc biệt khi nhìn thấy một bức hình của tôi ở ngoài bến xe bus Gunnilse – trông tôi như một thằng điên.

    Nhưng rồi những lời đó cũng nhạt dần đi theo thời gian, tôi bắt đầu chơi tốt hơn, và nhận ra là Hasse Borg đã đúng : chơi ở Superettan giúp tôi có nhiều cơ hội đá chính hơn và qua đó trưởng thành hơn. Điều này thực sự đã giúp tôi rất nhiều trong những năm tháng tới.

    Hồi đó, tôi còn xa mới là một Ronaldo mới, và báo chí Thụy Điển thường chẳng mảy may quan tâm đến giải hạng Hai, thế nhưng những tờ báo thể thao hàng đầu lại chạy rất nhiều tít về tôi : « Superdiva ở Superettan » hay những câu tương tự, thế là sân tập của Malmo FF đột nhiên đón nhận thêm rất nhiều các fan nữ, còn các « bô lão » ở CLB thì cứ xôn xao cả lên : Có chuyện gì đang xảy ra thế ? Điều này quả thật không dễ để hiểu, đặc biệt là khi tôi trở thành trung tâm của mọi việc. Ở ngoài, mọi người vẫy vẫy tấm poster có hình tôi và hét lên : « Zlatan là vua », gào thét mỗi khi tôi dắt bóng, cứ y như tôi đã biến thành một siêu sao nhạc rock. Việc gì mà họ phải cuồng nhiệt đến vậy nhỉ ? Thậm chí đến giờ tôi cũng chẳng hiểu tại sao.

    Hồi đó tôi chỉ đoán chừng rằng người ta thích xem những cú lừa bóng của tôi và cố gắng thể hiện điều đó ra, và thế là những tiếng « Wow » và « ồ !!! » vang lên khắp nơi, giống như ở sân chơi khu nhà mẹ vậy, điều này khích lệ tôi rất nhiều. Giờ đây tôi nhận ra mình đã trưởng thành hơn rất nhiều, đặc biệt là khi ai ai trong thành phố cũng nhận ra tôi, các cô gái hét gọi tên, và những đứa trẻ chạy bổ tới với tấm hình trên tay, tôi tự nhủ rằng mình cần phải làm tốt hơn nữa. Tất nhiên thi thoảng việc này cũng vượt ngoài tầm kiểm soát. Lần đầu tiên trong đời tôi có rủng rỉnh tiền trong túi, và tôi đã ngay lập tức dùng nó để tham dự một lớp học lấy bằng lái xe cấp tốc. Có thể dễ dàng thấy là một chiếc xe ở khu Rosengard là thứ cơ bản đầu tiên phải có.

    Dân Rosengard chẳng bao giờ khoe khoang về những căn hộ đẹp đẽ hay những ngôi nhà ven biển, mà họ nói nhiều về những chiếc ô tô hơn, và nếu có ai đó muốn chứng tỏ rằng tự bản thân họ đã đổ mồ hôi công sức để có được chiếc xe đó thì họ phải học cách lái thật là phong cách. Ở Rosengard, ai cũng đi ô tô – có hoặc không có bằng lái – và khi tôi cầm lấy chìa khóa chiếc Toyota Celica đang được rao bán, tôi và đám bạn ngày nào cũng lái xe lượn vòng vòng và tôi thấy những lúc như thế thật là thư thái. Thế rồi đám báo chí lại bắt đầu đăng tin muốn tôi làm « những điều đúng đắn », vài việc nho nhỏ cũng được, và khi đám bạn tôi bắt đầu tính chuyện đi ăn trộm xe và phụ tùng, thì tôi nói với chúng :
    « Những thứ đấy với tao không còn quá quan trọng nữa. »

    Nói là thế, nhưng tôi vẫn cần những lúc điên điên để giải tỏa, như những lần bọn tôi tới khu Industrigatan (*gatan : con đường) nơi tập trung gần như tất cả gái điếm ở Malmoe. Khu đèn đỏ ấy không xa Rosengard là bao, và chúng tôi tới đó, bày ra đủ nghịch dại y như bọn trẻ con. Tôi nhớ nhất là có lần tôi ném trứng vào đầu một người phụ nữ, những trò ngu ngốc và chẳng có gì đáng để tự hào cả. Nhưng hồi đó tôi chẳng nghĩ được xa như thế, còn có lần khi chúng tôi đang lái lòng vòng quanh thì thấy một cô gái điếm đang đứng bên cạnh một chiếc xe khác, có vẻ như đang ngã giá với khách, thế là chúng tôi nháy nhau : « chọc thằng ngố đấy một chút đi. » Thế là chúng tôi đỗ xịch xe ngay trước xe hắn, xông ra và hét :

    « Cảnh sát đây ! Giơ tay lên ! »

    Đúng là quá hâm. Lúc đó tôi đang cầm chai dầu gội màu đen, nhìn từ xa trông khá giống đang cầm một khẩu súng, và vị khách đó – một gã đã đứng tuổi, sợ són cả ra quần, lập tức phóng đi hết tốc lực. Chúng tôi chẳng có ý gì xấu, chỉ là những trò nghịch ngợm mà thôi. Nhưng sau đó, khi đi tiếp được một đoạn thì chúng tôi nghe thấy tiếng hú còi, và đằng sau chúng tôi là một chiếc xe cảnh sát « thứ thiệt », với cái gã vừa chạy khỏi Industrigatan ngồi ở ghế sau. Chúng tôi nghĩ : « Chuyện gì thế ? » Và tất nhiên là, chúng tôi – vốn đã khá nổi tiếng với những trò tai hại - lập tức biến khỏi khu vực đó. Ơ mà mẹ kiếp, chúng tôi thắt dây an toàn đàng hoàng, chẳng làm gì vi phạm pháp luật (không hẳn là vi phạm). Thế là chúng tôi dừng lại.
    « Chúng tôi chỉ đang đi dạo thôi mà », chúng tôi phân trần. « Chúng tôi có giả vờ làm cảnh sát để dọa ông ấy, nhưng không có gì nghiêm trọng cả phải không nào ? Chúng tôi xin lỗi. » và thế là tay cảnh sát cười ngặt nghẽo, như thể chẳng có vấn đề gì xảy ra cả.

    Nhưng rồi dư âm của trò đùa này lại vẫn còn, có lẽ có một tay thợ chụp ảnh nào đó đã nghe trộm radio của cảnh sát, và thế là hắn tới đó và chụp ảnh, còn tôi thì như một thằng ngốc cứ đứng đó và nhe răng ra cười, bởi thực ra hồi đó với tôi giới truyền thông vẫn còn là điều khá lạ lẫm. Mọi câu chuyện trên các tờ báo lớn về tôi trước đến giờ vẫn chẳng có gì đáng nói, họ không quan tầm nhiều đến những bàn thắng của tôi đẹp thế nào hay nếu cảnh sát có bắt tôi chăng nữa. Và đấy là là lý do tôi cười như một thằng hề, lũ bạn tôi còn làm nhiều trò lố hơn. Tay nhà báo thì cứ thế chụp ảnh, còn gã đàn ông vẫn ngồi sau, bạn có biết hắn làm gì không ? Hắn bước ra, đề nghị được phỏng vấn và nói như thể hắn là một người đàn ông hoàn toàn trong sạch, tới từ một nhà thờ nào đó và tới đây với mục đích duy nhất là giúp đỡ những cô gái điếm. Trời đất ơi, cút mẹ nó đi cho rảnh ! Thế mà rồi cuối cùng câu chuyện lại thành đúng như thế, và không phải là quá nếu nói rằng có khá nhiều CLB không muốn mua tôi bởi việc này.

    Rồi sau đó đám báo chí bắt đầu đưa ra hàng loạt những bài báo điên rồ, đến mức vài đồng đội của tôi đã ngả theo và bắt đầu than phiền « Nó còn phải học hỏi rất nhiều. », « thằng nhóc đấy quá sức quậy phá », và tất nhiên, tôi biết và hứng chịu hết những điều tiếng này. Cũng chẳng dễ dàng gì khi mọi người xung quanh rõ ràng đang muốn vùi tôi xuống bùn. Tôi – một thằng ất ơ đến từ một nơi chẳng ai biết đến – giờ đây là tâm điểm chú ý của mọi người trong hơn một tuần liền – thậm chí trong thời gian đấy có lẽ người ta chú ý đến tôi còn nhiều hơn việc chú ý đến công việc chính của mình, và trên hết, tôi nhận thấy có những người ăn vận rất nghiêm chỉnh bắt đầu xuất hiện trong thời gian chúng tôi tập huấn ở vùng nông thôn, những người trước đây tôi chưa từng thấy bao giờ, và tất cả bọn họ đều đang dõi theo tôi.

    Tôi cũng không rõ tôi hiểu, hay thậm chí nghĩ xem họ là ai từ lúc nào. Nhưng có người đã nói với tôi về những con người đó, rằng họ là những tuyển trạch viên từ các CLB có tiếng ở châu Âu, và họ đang có mặt ở đây để tìm hiểu về tôi. Có lẽ gã Trinidad Tobago đã bơm những thông tin đó vào đầu tôi cũng nên, nhưng tôi vẫn thấy thật khó tin, và tôi quyết định tìm gặp Hasse Borg. Ông ấy có vẻ lảng tránh vấn đề này, như thể đó là một việc rất khó chịu.
    « Có thật thế không, Hasse ? Có CLB nước ngoài đang quan tâm đến tôi thật sao ? »
    « Bình tĩnh thôi, nhóc. »
    « Thế họ là ai ? »
    « Họ chẳng là ai cả, » Hasse Borg đáp, « Và tôi cũng không bán cậu đâu », và tôi nghĩ : Tốt thôi, mình chẳng có gì phải vội, và thay vào đó, tôi yêu cầu được tăng lương.
    « Nếu cậu chơi tốt 5 trận liên tiếp, chúng ta sẽ xem xét tới việc này », Hasse ra điều kiện, và tôi thực hiện, chơi tốt trong 5, thậm chí 6 hay 7 trận liên tiếp gì đó, kết quả là chúng tôi ngồi lại và bàn về các điều khoản mới.

    Tôi được tăng lương lên 10 000, và sau lại thêm 10 000 nữa, và tôi nghĩ rằng như vậy là đủ thỏa mãn. Thế là tôi về nhà và khoe với cha bản hợp đồng mới. Thế nhưng ông có vẻ chẳng quan tâm lắm tới việc này. Ông là một CĐV lớn nhất của tôi, và thay vì cứ để tâm đến chiến tranh, giờ ông ở nhà suốt ngày, đọc mọi thứ liên quan đến bóng đá, và khi đọc được tin các CLB nước ngoài đang quan tâm đến tôi thì ông nhảy dựng lên.
    « Cái gì thế này ? » ông nói. « Chẳng có điều khoản gì trong hợp đồng nói về việc con sẽ được bao nhiêu trong vụ này cả. »
    « Thế con có thể nhận được bao nhiêu ? »
    « 10% nếu con được bán cho CLB khác, nếu không thế, họ sẽ lợi dụng con đấy », và tôi nghĩ thực sự mình muốn có phần 10%, hay 20% đó. Nhưng tôi thực sự không hiểu mình sẽ lấy số tiền đó bằng cách nào. Nếu điều này gợi mở ra một điều gì đó, thì hẳn Hasse Borg sẽ biết nó sẽ tới đâu.

    Nhưng rồi tôi quyết định vẫn hỏi ông. Tôi không muốn tỏ ra dễ dãi. « Hess này, » tôi đặt vấn đề. « Tôi có thể nhận được 10% số tiền nếu tôi bị đem bán phải không ? » Tất nhiên, tôi chẳng kỳ vọng vào một câu trả lời có lợi. « Xin lỗi nhóc ! » ông nói. « Không có chuyện đó đâu », tôi kể lại với cha, và khẳng định rằng sẽ không bỏ cuộc.

    Từ chối, rồi lại từ chối, chúng tôi cố tìm mọi con đường để đạt đến thỏa thuận. Cha tôi nổi cáu, và hỏi tôi số của Hasse Borg. Ông gọi một, hai rồi ba lần, cuối cùng thì Hasse cũng nhấc máy, và ông ấy không nói « không » trực tiếp trên điện thoại mà yêu cầu một cuộc gặp, và thế là 10 giờ sáng hôm sau chúng tôi tới văn phòng của ông, và các bạn tưởng tượng được không ? Tôi thấy rất căng thẳng, cha vẫn là cha, và tôi đã lo rằng câu chuyện có thể sẽ xoay sang chiều hướng tiêu cực điên rồ, mà nói thật, câu chuyện diễn ra cũng chẳng êm xuôi ! Cha tôi quyết định chơi đòn phủ đầu. Ông thở phì phò vì giận và đấm mạnh xuống bàn :
    « Trông con tôi có giống một con lừa không ? »
    Không, tất nhiên Hasse Borg không hề nghĩ tôi là một con lừa rồi.
    « Thế tại sao các người lại đối xử với nó như với một con lừa vậy ? »
    « Chúng tôi không đối xử… »

    Mọi việc diễn ra theo chiều hướng như thế đấy, và cuối cùng cha tôi nói rằng MFF sẽ không được thấy tôi xuất hiện lần nữa. Tôi sẽ không chơi một giây nào cho đến khi hợp đồng được soạn lại, và Hasse Borg quyết định xoay câu chuyển sang những điều mà tôi đã trải qua, và thực tế là tôi thấy ông cũng có lý. Tât nhiên không phải là tôi muốn chống lại cha. Ông cứ hùng hổ kiên quyết như thế, và rốt cuộc tôi cũng có phần 10% đó trong hợp đồng, điều này có ý nghĩa rất lớn. Câu chuyện này là một bài học nằm lòng trong suốt sự nghiệp của tôi. Nhưng sau tất cả những chuyện đó, tôi vẫn tin tưởng Hasse Borg, và vẫn cho rằng đám đại diện là một lũ cướp. Hasse là người đã huấn luyện tôi, thậm chí giống như một người cha thứ hai vậy. Ông ấy từng mời tôi đến thăm trang trại của ông, và tôi đã làm quen với vợ và các con ông, thậm chí cả con chó và gia súc ở đó nữa, ngoài ra ông ấy cũng là người mà tôi tìm đến xin lời khuyên trước khi mua chiếc Mercedes Cabriolet.

    Nhưng cũng nhờ việc này, vị trí của tôi ở CLB đã lên một tầm mới. Tôi tự tin hơn rất nhiều, và tỏa sáng rực rỡ hơn. Tôi ghi được nhiều bàn thắng đẹp, và phô diễn tất cả những cú lừa bóng mà mình đã bỏ hàng giờ ra tập luyện. Tất cả những khổ công đó cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng. Ở đội thiếu niên thì tôi thường được nghe những câu dè bỉu của các vị phụ huynh : Đấy, nó lại dắt bóng rồi ! Nó chẳng nghĩ gì đến tập thể cả. Nhưng giờ thì tôi nhận được những lời tán dương và những tiếng vỗ tay không ngớt trên khắp khán đài, và tôi hiểu rằng, cơ hội của mình đã tới. Cũng có những người tiếp tục chê bai, nhưng họ chẳng là gì khi mà đội tiếp tục chiến thắng và đa số mọi người đều yêu quý tôi.

    Ánh sáng đèn flash từ đám săn ảnh, những tiếng hò hét cùng với những tấm poster khua loạn xạ hòa lẫn biển người đã cho tôi thêm sức mạnh, và tôi chơi với một phong độ chói sáng. Trong trận gặp Vasteras trên sân khách, tôi nhận đường chuyền từ Hasse Mattison, khi đó trận đấu đã bước sang phút bù giờ và gần như đã được an bài. Nhưng tôi nhìn thấy một khe hở và quyết định bấm bóng qua đầu một loạt hậu vệ đối phương, Majstorovic nằm trong số đó, đó có thể đã là một bàn thắng tuyệt đẹp, nếu bóng bay vào lưới.

    Tôi ghi được 12 bàn ở Superettan, nhiều hơn bất cứ ai ở MFF, chúng tôi giành quyền trở lại Allsvenskan còn tôi là cầu thủ gần như không thể thay thế. Tôi không hẳn là một cầu thủ chơi cá nhân như vài kẻ vẫn cố buông lời gièm pha. Tôi cố gắng thay đổi, và làn sóng người điên cuồng về tôi không ngừng tăng lên, còn tôi cũng biết cách thay đổi cách trả lời phỏng vấn để tránh những câu lặp đi lặp lại nhàm chán.

    Trong quãng thời gian này tôi cũng chẳng gặp vấn đề gì với giới truyền thông. Tôi tự tin hơn trước các phóng viên, giãi bày với họ mình thích loại xe nào, và bất cứ trận nào tôi đã chơi. Tôi luôn khẳng định « Chỉ có duy nhất MỘT Zlatan » và « Zlatan là Zlatan, không phải là ai khác. » Tôi không hề tỏ ra khiêm tốn, và có vẻ chính điều này lại tạo ra một sự mới mẻ. Nó không hề bình thường với giới « quần đùi áo số » chút nào.

    Tôi thấy tự do, tự do từ trong tim. Tôi nói chuyện với họ về những việc tôi làm ở nhà, và ngay cả Hasse Borg cũng khẳng định rằng tôi đang rất nổi tiếng, và các tuyển trạch viên đang không ngừng ngầm dõi theo tôi. “ Nhưng chúng ta vẫn phải tỏ ra như không có điều gì xảy ra cả.”

    Một thời gian sau, tôi được biết một tay môi giới cầu thủ ngày nào cũng gọi cho ông. Tôi là một món hàng “hot”, và tôi cho rằng lúc này ông cũng phải chấp nhận sự thật rằng tôi là giải pháp tài chính thiết thực cho CLB. Tôi là một cậu bé vàng, như báo chí đã gán mác, và một ngày kia, ông gặp tôi và hỏi:
    “ Có muốn đi chơi một vòng không nhóc ?”
    “ Tất nhiên là muốn rồi.”
    Đó là một cuộc hành trình nho nhỏ - ông giải thích – tới những CLB đang quan tâm tới tôi. Mẹ khỉ, tôi nghĩ, rốt cuộc điều đó cũng tới.




    CHƯƠNG 6




    Mọi việc diễn ra quá nhanh đến mức tôi cảm thấy choáng ngợp. Cách đây không lâu tôi vẫn là một thằng nhóc chuyên gây rắc rối ở đội trẻ, và giờ đây thì mọi chuyện đã thay đổi. Giờ đây tôi và Hasse Borg đang tới khu tập luyện của Arsenal tại St. Albans – Bắc London, các bạn tin được không ?

    Đó là một sân tập lâu đời, tôi có thể thấy Patrick Vieira, Thierry Henry và Dennis Bergkamp đang đứng trên sân, nhưng điều tuyệt vời nhất là được gặp Arsene Wenger. Vào lúc này ông cũng mới dẫn dắt Arsenal chưa lâu, và là HLV ngoại đầu tiên làm việc ở Arsenal, thế là báo chí liên tục chạy tít « Arsene gì cơ ? ». Như kiểu « Arsene Wenger là thằng quái nào vậy ? ». Thế mà ở mùa giải thứ 2 ông giành cú đúp, cả chức vô địch Premier League và cúp FA, từ đó trở thành người được trọng vọng, và tôi có cảm giác mình giống như một đứa trẻ non nớt khi đứng trước văn phòng ông.

    Trong căn phòng khi đó có chỉ tôi, Hasse Borg, một tay môi giới mà tôi không nhớ tên và cái cách Wenger nhìn tôi làm tôi cảm thấy ớn xương sống, cứ như ông ấy đang tìm cách nhìn thấu toàn bộ con người tôi, hay đang cố tìm một con người khác ở trong tôi vậy. Ông là mẫu người luôn muốn tìm cách lập ra một bản « sơ yếu lý lịch tâm thần » của các cầu thủ, như kiểu cảm xúc của họ có ổn định không hay liên tục thay đổi. Ông ấy rất cẩn thận giống như các HLV lớn khác, và tôi cũng thường khá kiệm lời trong lần gặp đầu tiên.

    Tôi chỉ ngồi đực ra đó, cảm thấy cực kỳ ngại, nhưng một lúc sau thì lòng kiên nhẫn của tôi đạt đến giới hạn. Có điều gì đó ở Wenger khiến tôi thấy không thoải mái chút nào, và sau đó ông rời khỏi ghế, ngó ra ngoài cửa sổ để xem mọi người bên ngoài đang làm gì. Ông ấy luôn muốn mình kiểm soát hoàn toàn mọi việc, và cuối cùng ông tiến tới chỗ chúng tôi và nói bằng một giọng khá lãnh đạm.

    « Cậu có thể luyện tập và kiểm tra trình độ ở chỗ chúng tôi », ông nói. « Cậu có thể thử việc. »

    Chưa kể đến khát khao được thể hiện ở sân chơi lớn, thì những lời này cũng khiến tôi thấy không thoải mái chút nào. Tôi muốn cho ông ấy thấy ngay lập tức là tôi có thể làm gì.

    « Cho tôi mượn một đôi giày, tôi sẽ ra sân tập ngay. » Tôi nói thế, ngay lập tức Hasse Borg ra dấu bắt tôi im lặng và nói. « Dừng lại, khoan đã nào, chúng ta sẽ giải quyết vấn đề này, chúng tôi tới đây không phải chỉ để nhận được một buổi thử việc. » và ngay lập tức, tôi hiểu ý ông : bạn không thể vừa quan tâm vừa không quan tâm đến một việc như vậy được. Thời gian thử việc là một kiểu trấn an tinh thần, và điều này khiến cho bạn – người đi xin việc giống như một kẻ thấp kém hơn, vì thế chúng tôi quyết định nói không. « Chúng tôi rất tiếc, thưa ông Wenger, nhưng chúng tôi không thể chấp nhận đề nghị của ông được, chúng ta sẽ ngồi lại nói chuyện sau vậy. »

    Tôi tin rằng mình đã đưa ra quyết định đúng đắn, và chúng tôi tiếp tục đi tới Monte Carlo, ở đó có Monaco cũng đang quan tâm tới tôi, nhưng rồi cũng nói không với họ, tiếp đó chúng tôi còn tới Verona, rồi cả Roma nữa, và rốt cuộc là trở về nhà. Đó quả thực là một chuyến đi thú vị, nhưng không đem lại được kết quả gì, và tôi nghĩ chuyến đi này vốn từ đầu đã chẳng có hy vọng. Thực ra mục đích của toàn bộ chuyện này chỉ là để tôi học hỏi cách các CLB tầm cỡ châu lục làm việc thế nào thôi. Khi tôi trở về Malmo thì tiết trời đã chuyển sang đông, trời rất lạnh và kết quả là tôi bị ốm.

    Đúng vào lúc đó thì lại có tin tôi được chọn vào đội tuyển U21 Quốc gia, thế là tôi phải ngồi ngoài trong trận đầu tiên, và điều đó khiến cho các vị tuyển trạch viên lẫn môi giới phải ra về tay trắng. Họ theo sát tôi tới bất cứ đâu, nhưng thật sự tôi chỉ cảm nhận được thế mà chẳng có mội chứng cớ rõ rệt nào cả - ngoài một gã mà tôi có biết chút ít, một tay người Đan Mạch tên là John Steen Olsen. Hắn là tuyển trạch viên của Ajax Amsterdam, đã theo dõi tôi một thời gian khá lâu trước khi quyết định tiến tới làm quen. Nhưng hồi đó thực sự tôi chẳng quan tâm đến hắn cho lắm, bởi hắn cũng chỉ là một góc của cả một vòng tròn khổng lồ đang vây quanh tôi mà thôi, và tôi cũng chẳng biết được kẻ nào thật tâm quan tâm đến tôi và kẻ nào chỉ là lớt phớt. Mọi chuyện bắt đầu rõ ràng hơn sau khi chúng tôi quyết định làm một chuyến đi cùng nhau, nhưng ngay cả khi đó tôi cũng chưa hoàn toàn tin vào câu chuyện của hắn. Tôi quyết định dành hẳn một ngày để nói chuyện với hắn, và sau đó tôi háo hức trở lại với việc tập luyện ở MFF.

    Chúng tôi đi tới La Manga. Tôi nhớ khi đó là khoảng đầu tháng Ba, và khi đó thể trạng của tôi rất tốt. La Manga là một bờ biển đầy nắng ở Đông Nam Tây Ban Nha, một thắng cảnh tuyệt đẹp với những bãi biển dài và các quán bar hiện đại. Ngay gần khu vực chính là khu tập luyện của rất nhiều đội bóng nổi tiếng đang đóng quân để chuẩn bị cho mùa giải mới. Tôi chung phòng với Gudmundur Mete – một tay người Iceland. Chúng tôi chơi bóng cùng nhau từ hồi còn đá ở đội trẻ, và chưa ai từng được tới một khu tập đẹp đến thế này trước đây. Lúc mới đến, chúng tôi không nắm được các quy định và thế là đêm đầu tiên chúng tôi bị phạt vì đi chơi về muộn. Tất nhiên chúng tôi chỉ cười và chẳng quan tâm, sáng hôm sau bắt đầu các bài tập, chẳng có gì đặc biệt mới mẻ cả.

    Nhưng rồi tôi nhận ra ở rìa sân tập là một gương mặt quen quen – là John Steen Olsen, thế là tôi bắt đầu thấy do dự. Hắn cũng tới tận đây sao ? Thế là tôi quyết định gọi to “Này, xin chào !!!” Chẳng có phản ứng gì cả. Tôi cũng chẳng muốn cố gắng gọi thêm lần nữa. Những tay như thế ở khắp nơi, và có vẻ họ nghĩ rằng tôi đang gọi một ai đó khác. Hôm sau, tôi thấy hắn đi cùng một người nữa, và tôi được biết đó là tuyển trạch viên trưởng của Ajax, và Hasse Borg có vẻ rất căng thẳng.

    “ Và giờ thì mọi chuyện bắt đầu rồi đấy ! Nó thực sự đã diễn ra rồi !” ông nói, và tôi trả lời: “OK, tốt thôi !”

    Rồi tôi lại tiếp tục việc luyện tập, nhưng mọi chuyện không dễ dàng như trước nữa. Vài hôm sau đến lượt một tay trợ lý HLV tới nữa, thế là giờ đây có đến 3 người tới từ Ajax đang theo dõi tôi, và Hasse nói rằng sẽ còn nhiều người tới nữa. Cứ y như một cuộc xâm lược vậy. Ngày hôm sau chúng tôi có trận đấu với Moss FK – một đội bóng Na Uy. Và lần này tôi thấy cả HLV trưởng Co Adriaanse và Giám đốc Thể thao Leo Beenhakker của Ajax cũng có mặt.

    Tôi không biết nhiều về Beenhakker; và nói chung tôi cũng chẳng biết gì về những ông sếp lớn ở nền bóng đá Châu Âu thời điểm đó, nhưng tôi biết con người này là một người cực kỳ đáng nể. Hôm đó ông đội mũ, mồm ngậm điếu xì gà to bự, mái tóc dài bạc trắng khá gọn gàng và một đôi mắt sáng. Trông ông khá giống với ông tiến sĩ điên trong phim “Trở về tương lai”, nhưng tất nhiên Leo là một phiên bản khắc nghiệt hơn ông tiến sĩ đó nhiều. Ở Beenhakker người ta thấy toát ra sức mạnh và sự lạnh lùng, trông ông cứ như một trùm mafia, và tôi cực kỳ ấn tượng với con người này. Đó là phong cách của những người ở khu tôi lớn lên, và tôi cũng chẳng hề ngạc nhiên khi biết Beenhakker đã từng dẫn dắt Real Madrid 2 lần vô địch quốc gia và một lần đoạt cúp Nhà vua. Hiển nhiên là ông nhận được một cuộc gọi mời tới đây, và người ta nói rằng ông ấy có thể nhìn ra tài năng của những cầu thủ trẻ mà người khác không thể nhận thấy được, và thế là tôi nghĩ: Tuyệt, có vẻ mình sẽ được đổi đời rồi ! Nhưng tất nhiên, có rất nhiều điều mà ở tuổi đó tôi không hiểu hết. Beenhakker đã rất nhiều lần cố gắng thuyết phục Hasse Borg ra giá cho tôi, còn Hasse liên tục từ chối hết lần này đến lần khác. Ông ấy không muốn chốt giá tôi bằng một con số cụ thể.
    “Cậu ấy không phải để bán”, ông nói thế, và đó là một chiến thuật thông minh, nhưng khá mạo hiểm. Beenhakker nói:
    “ Nếu ông không đưa ra một cái giá, tôi sẽ không tới La Manga !”
    “ Đấy là chuyện của ông. Nếu ông không thích thì đừng tới” Hasse Borg trả lời, hoặc ít ra ý của ông là như vậy, thế là Beenhakker tím mặt lại.

    Cuối cùng thì ông ta cũng bay tới Tây Ban Nha, và việc đầu tiên là theo dõi trận đấu của chúng tôi với Moss. Sau đó tôi không nhớ là thấy ông ấy ở rìa ngoài sân lần nào nữa. Tôi chỉ thấy John Steen Olsen và HLV Co Adriaanse đang ngồi ở khu vực ngay sau khung thành đối phương. Rồi sau đó tôi lại thấy Beenhakker đã di chuyển ra chỗ ngồi ngay sát sân, có lẽ ông tìm chỗ quan sát tốt hơn, và tất nhiên, ông đã chuẩn bị để đón nhận thêm một lần thất vọng nữa. Đây không phải lần đầu ông bay cả chặng đường dài chỉ để xem một tài năng “có tiếng mà không có miếng”, và hơn nữa trận này cũng chẳng có gì quan trọng, vì vậy chẳng có lý do gì để một cầu thủ gắng hết sức mình trong một trận đấu được đánh giá là nhàm chán. Những người Ajax đang bàn tán với nhau, và tôi cảm thấy hơi căng thẳng.

    Trận đó chúng tôi mặc bộ đồng phục xanh sáng truyền thống. Đầu hiệp 1, tôi nhận được một đường chuyền từ bên phải, khi ấy tôi vẫn đang ở ngoài vòng cấm địa, theo video được đăng lên youtube thì đó là phút thứ 15.37. Trời nóng, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những cơn gió thổi từ biển vào, và tôi đang không bị kèm. Khi đó chúng tôi đang bị ép sân, đột nhiên tôi nhìn thấy một cơ hội. Điều này giống như một hình ảnh, một trong những cảnh tua nhanh đột nhiên hiện ra trong đầu tôi mà tôi không thể giải thích được. Bóng đá không phải là thứ mà bạn có thể chuẩn bị sẵn kế hoạch, nó chỉ cứ thế diễn ra thôi, rồi tôi đẩy bóng một chạm, vòng qua một hậu vệ, tiếp đó là một cú lốp bóng nhẹ và một pha tăng tốc làm rơi tiếp hai hậu vệ nữa, quả bóng rơi chân tôi trong vòng cấm địa và tôi đang ở một vị trí hoàn hảo. Một cú đánh gót, tôi vượt qua thêm một người nữa và tung một cú volley. Khoảnh khắc đó khiến cho cuộc sống của tôi ngừng lại, đầu tôi hiện lên cả chục câu hỏi trong khoảnh khắc bằng 1/10 giây: Có bàn thắng không ? Hay bóng bay ra ngoài ? Không, bóng bay thẳng vào lưới, và đó là một trong những bàn thắng đẹp nhất tôi từng ghi được, tôi chạy vòng quanh sân, tay giơ lên cao và hét lớn. Đám nhà báo có mặt trên sân nghĩ là tôi đã hét “Zlatan, Zlatan !” Lạy Chúa tôi, bọn chúng có thể nghĩ là tôi hét tên mình để làm gì nhỉ ? Tôi hét “Đến giờ diễn rồi !”

    Đó có thể gọi là một siêu phẩm, và tôi tự hỏi không hiểu Beenhakker nghĩ gì khi chứng kiến nó. Ông ấy hẳn phải lặng người đi ấy chứ, bởi chắc chắn không phải lúc nào cũng được chứng kiến một bàn thắng như vậy đâu. Nhưng sau đó tôi thấy có nét lo lắng hiện lên trên khuôn mặt của ông ta. Ông ấy đã tìm thấy thứ mà mình luôn khổ công tìm kiếm, một cầu thủ lớn có kỹ thuật điêu luyện và khả năng làm bàn, và một người như thế hoàn toàn có khả năng ghi được những bàn thắng kinh điển. Tất nhiên ông cũng nhận thấy tôi vừa thổi giá trị của mình lên vài lần bằng bàn thắng đó, và nếu những CLB lớn khác cũng gửi “tai mắt” đến xem trận này, thì rất có thể sẽ có một cuộc chiến chuyển nhượng điên rồ. Thế là Leo Beenhakker quyết định phải hành động thật nhanh. Ông ấy nhảy xuống sân và tới chỗ Hasse Borg.

    “Tôi muốn gặp cậu ấy, ngay lập tức”, ông ấy nói.

    Bạn biết đấy, trong bóng đá khi mua một cầu thủ, bạn không thể chỉ mua một người đang xỏ giày trên sân được, bạn phải chi tiền để mua TOÀN BỘ CON NGƯỜI ĐÓ. Một siêu sao trên sân cỏ hoàn toàn có thể là một tay chơi ngoài đường phố. Bạn chỉ có một lựa chọn là “mua trọn gói” thôi.

    “Tôi không biết có được không nữa”, Hasse Borg nói.

    “Ý ông nói là “không thể” sao ?”

    “Có lẽ chúng tôi không có thời gian cho việc này, có rất nhiều việc phải làm và tôi cũng có hàng đống kế hoạch phải được lên lịch nữa !”

    Beenhakker giận thực sự, bởi ông hiểu chuyện gì đang diễn ra.

    Sẽ không có chuyển nhượng gì cả nếu Hasse Borg không được kích động đúng mức. Ông ấy hiểu rằng mình đang nắm đằng chuôi, và rõ ràng là ông đang muốn làm khó.

    “Ý ông là sao ? Cậu ta còn trẻ, và bây giờ đang ở trong khu tập. Không phải lúc này thì còn lúc nào nữa ? »
    « Có thể, nhưng tôi không muốn mọi việc diễn ra quá nhanh như vậy. », Hasse đáp, và họ thống nhất sẽ gặp mặt tại khách sạn nơi mà các quan chức Ajax đang ở, cách khá xa khu tập.

    Trên đường tới đó, Hasse Borg nói cho tôi biết chuyến đi này quan trọng thế nào, và việc tôi phải cư xử cho thật phải phép. Nhưng tôi vẫn giữ bình tĩnh, có thể Ajax muốn mua tôi thật, và tất nhiên, điều này là một bước chuyển lớn lao, nhưng nếu mọi chuyện biến chuyển khác đi thì đó mới khiến tôi phát run.

    Thực ra mà nói, hồi đó tôi cũng không hẳn là một món hàng thực sự quá « hot », và vì vậy cũng chẳng phải là một cơ hội kinh doanh to tát gì. Nhưng sau một bàn thắng đẹp, mọi người đã chú ý nhiều hơn đến tôi. Việc tỏ ra lịch sự diễn ra khá suôn sẻ, tôi cùng Hasse tiến vào khách sạn, bắt tay từng người một, thăm hỏi xã giao « Ông thế nào, có khỏe không ? » và nói chuyện xã giao một lúc, tôi cười và nói rằng mình thật sự muốn cống hiến tất cả những gì có thể cho bóng đá và tôi biết rằng đó là một công việc hết sức khó khăn. Mọi câu chuyện cứ thế tiến triển và tôi có cảm giác mình đang diễn một vở kịch, mà mọi vai đều là người tốt. Nhưng tất nhiên, vẫn có sự căng thẳng và nghi ngờ ẩn sâu bên trong. Bọn họ đều chăm chú quan sát tôi, cố tìm hiểu con người thật sự của tôi, đặc biệt là Leo Beenhaaker. Ông ấy quyết định tiến một bước và nói :

    « Nếu anh có ý định chơi tôi thì tôi sẽ đáp trả gấp đôi đấy », và tất nhiên, câu nói đó khiến tôi hết sức ấn tượng.

    Còn hầu như cả buổi nói chuyện chỉ là chót lưỡi đầu môi, tất nhiên, đối phương đã hoàn tất mọi hồ sơ cần thiết về tôi, họ biết hết mọi điều, kể cả vụ tôi gây ra ở Industrigatan. Không có nghĩa là tôi lại phải nghĩ lại nó như một điều ân hận, nhưng trong lời nói của Leo, tôi cảm thấy được sự cảnh báo. Tôi nhớ là chỉ sau 15 phút, chúng tôi đã lại ở trên xe quay trở lại khu tập, và thậm chí tôi còn chẳng nhớ mình có cơ hội được ngồi ở trong khách sạn không nữa.

    Giờ đây tôi hiểu được rằng cuộc chơi ở trên sân bóng và trên bàn thương lượng là hoàn toàn khác nhau. Tôi thích cả hai trò chơi này, và cũng biết vài mánh khóe. Tôi biết khi nào nên giữ im lặng, và khi nào nên mở màn cho một trận chiến. Tuy nhiên học phí cho những kiến thức đó cũng không phải là rẻ. Ban đầu tôi chỉ là một thằng nhóc chẳng biết gì, chỉ muốn chơi bóng mà thôi, và sau cuộc gặp ở La Manga tôi không nghe thêm một lời nào từ Ajax trong suốt một thời gian khá dài.

    Tôi trở về nhà, trên chiếc xe Mercedes màu xanh mui trần, chiếc xe này không phải là thứ tôi đề nghị, nhưng tôi được phép mượn nó trong thời gian đợi cuộc chuyển nhượng được hoàn tất, và thực ra tôi cũng chẳng nghĩ mình sẽ đi đâu xa cả. Tôi chỉ lái xe đi lòng vòng, cảm nhận bầu không khí thoải mái, và ghế sau luôn có một quả bóng phòng khi đột nhiên tôi nổi hứng muốn chơi. Nói cách khác, vẫn chỉ là những ngày bình thường ở Malmo.

    Chỉ còn vài tuần nữa là mùa giải mới ở Allsvenskan bắt đầu, và lúc này tôi đang tập trung cho đội U21 quốc gia để chuẩn bị cho trận đấu sắp diễn ra tại Boras. Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ, chúng tôi chỉ luyện tập, tán gẫu với bạn bè và chơi điện tử. Rồi điện thoại kêu, Hasse Borg gọi. Điều này vốn cũng bình thường thôi vì chúng tôi rất hay gọi điện hỏi thăm nhau, nhưng lần này, cách nói chuyện của ông rất lạ.
    « Cậu có rảnh không ? » ông hỏi, và thực sự tôi cũng không biết mình có đang thực sự bận không nữa.
    « Sao cũng được ? Đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi chưa ? »
    « Vâng. Mà sao ạ ? »
    « Họ đang ở đây rồi. »
    « Ai cơ ? »
    « Ajax, đến khách sạn St Jorgen bây giờ nhé, chúng tôi đợi câu. » ông ấy nói, và tất nhiên, ngay lập tức tôi leo lên xe và lái tới đó.

    Tôi đậu xe bên ngoài, tim đập thình thịch. Tôi hiểu rằng chuyện mà mình luôn ngóng đợi đang diễn ra trong đó, và tôi đã nói với Hasse Borg rằng tôi muốn được bán với khoản tiền kỷ lục. Tôi muốn là một phần trong lịch sử. Trước đây đã từng có một người Thụy Điển tới Arsenal với cái giá 40 triệu, và ngoài ra còn có một người Na Uy, John Carew, đã tới Valencia với cái giá 70 triệu (tính theo Kronor). Đó là kỷ lục chuyển nhượng của vùng Scandinavia, và tôi hy vọng mình sẽ phá được kỷ lục đó. Mà thôi, thực tế hơn đi, mình mới 19 tuổi thôi mà.

    Rất khó để làm căng khi vụ chuyển nhượng đang đến hồi kết, và nếu bạn có còn nhớ, thì xuất thân của tôi là một gã trai ngoại ô và style ăn mặc luôn là áo gió thể thao, tất nhiên sau đó tôi đã cố gắng thay đổi phong cách hồi ở Borgarskolan, nhưng giờ đây, một lần nữa tôi lại mặc lên chiếc áo gió Nike, đầu đội mũ lưỡi trai. Khi tới St. Jorgen, tôi gặp John Steen Olsen và tôi được cho biết rằng tất cả chuyện này phải được giữ bí mật tuyệt đối. Ajax đã lên sàn chứng khoán, vì vậy thông tin về một cuộc chuyển nhượng hoàn toàn có thể làm ảnh hưởng đến giá trị cổ phần của họ. Thế rồi đột nhiên tôi gặp Cecilla Persson, và thế là tôi ngớ người ra đầy ngạc nhiên. Cecilla làm gì ở đây vậy ? Tôi không thể tin là mình lại gặp một người hàng xóm từ Rosengard tại St. Jorgen, bởi nơi này cách khu ngoại ô rất xa, như thể hai thế giới tách biệt vậy. Thế nhưng đúng là cô ấy đang có mặt ở đây. Chúng tôi cùng lớn lên ở một khu tập thể, và mẹ cô ấy và mẹ tôi là bạn thân. Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra mình đã từng được nghe rằng cô ấy đang làm nhân viên lau dọn tại khách sạn. Đúng rồi, cô ấy cũng là một người lau dọn, như mẹ tôi vậy. Và giờ đến lượt cô ấy nhìn tôi, vẻ nghi hoặc : Zlatan đang làm gì ở đây với những người này vậy ? Thế là tôi ra hiệu bảo cô ấy đừng nói gì cả. Tôi bước vào thang máy, và tiến tới phòng họp, ở đó có vài người đang mặc vest rất chỉnh tề, có cả Beenhakker, cố vấn tài chính của ông ấy, tất nhiên cả Hasse Borg nữa. Bầu không khí đang có vẻ không được bình thường cho lắm.

    Hasse đang rất căng thẳng, tôi cảm nhận được adrenalin đang chảy tràn trong huyết quản của ông, nhưng dù sao ông vẫn tỏ ra rất bình tĩnh : « Này nhóc ! Cậu thấy đấy, chúng tôi chẳng thể mở miệng nói chuyện với nhau về chuyện này vì vậy quyền quyết định thuộc về cậu đấy. Cậu có muốn chuyển đến Ajax không ? Họ đang ngỏ ý muốn có cậu. » và mặc dù cảm nhận được tiết tấu không bình thường trong lời ông, thì dù sao tôi cũng thấy rất hứng khởi.
    « Tất nhiên rồi ! » Tôi trả lời. « Ajax là một ngôi trường hàng đầu », và mọi người đều gật đầu mỉm cười.

    Dù sao thì, mọi chuyện cũng chẳng thể diễn ra một cách thoải mái suôn sẻ cho tất cả được. Sau khi bắt tay nhau, họ bảo rằng tôi sẽ phải xem qua hợp đồng cá nhân, rồi Beenhakker và cộng sự của ông rời khỏi phòng, để lại một mình tôi với Hasse Borg. Chuyện gì đang xảy ra với Hasse nhỉ ? Ông ấy nhếch mép cười và chìa cho tôi một xập giấy.
    « Xem kỹ lại đi, tôi đã làm cái này cho cậu đấy », ông nói, và tôi liếc qua bản hợp đồng. Trong đó nói rằng tôi sẽ nhận được 160,000/tháng, và đó thực sự là một mức lương rất hấp dẫn, và đầu tôi nghĩ « Wow, mình sẽ nhận được khoản này sao ? » nhưng lúc đó tôi chẳng có thông tin để đem so sánh rằng liệu mức lương đó có thể gọi là ổn với một cầu thủ giỏi không, và thế là tôi nói.
    « Mức lương thế này là ổn chứ ? »
    « Mẹ kiếp, tất nhiên », Hasse nói. « Nó gấp 4 lần mức cậu đang hưởng còn gì ». Và tôi nghĩ thế là ổn, Hasse nói đúng, và tôi cảm thấy ông ấy đã căng thẳng đến thế nào.
    « Vậy cứ theo bản hợp đồng này thôi. » Tôi nói.
    « Được rồi, Zlatan ! Chúc mừng cậu ! » và ông ra ngoài để truyền đạt lại tất cả những gì ông đã nói với tôi, khi quay vào, mặt ông lộ rõ sự tự hào, như thể vừa hoàn tất một cuộc chuyển nhượng tốt nhất thế giới vậy.
    « Họ sẽ trả tiền cho chiếc Mercedes của cậu, đó là ý của họ », và điều này với tôi thật là tuyệt, tôi chỉ biết thốt lên « Chà, thế thì còn gì bằng. »

    Thế nhưng tôi chẳng biết gì hơn về cuộc chuyển nhượng đó nữa, và nói thật tôi cũng cho rằng những lời nói về chiếc xe cũng chỉ là nói chơi tôi, bởi xét cho cùng, bạn nghĩ rằng tôi đã thực sự chuẩn bị tinh thần cho tất cả những việc này sao ?

    Không, tôi chẳng được chuẩn bị trước cái gì cả. Tôi mù tịt về lương lậu của giới cầu thủ cũng như mù tịt về việc ở Hà Lan họ đánh thuế thu nhập bao nhiêu, và cũng chẳng có ai nói cho tôi điều này hay quan tâm tới phần trăm trong hợp đồng mà tôi được hưởng. Tôi – 19 tuổi và tới từ khu ổ chuột Rosengard thì biết gì về những chuyện đó chứ. Lúc đó tôi quá để tâm tới việc Cecillia thấy mình ở ngoài sảnh, và tôi luôn nghĩ rằng Hasse Borg là bạn thân nhất của mình, như một người cha thứ hai vậy. Lúc đó tôi không biết được rằng trong đầu ông ấy chỉ có một thứ duy nhất : Kiếm tiền cho CLB. Và phải mất một thời gian rất lâu sau đó, tôi mới thực sự hiểu chuyện gì diễn ra trong căn phòng họp đó, dù sao thì lúc đó họ cũng đang tiến hành đàm phán.

    Giờ đây tôi hiểu rằng lúc đó thực ra họ chưa hề chốt giá của tôi, và lý do duy nhất để họ gọi tôi tới là cuộc chuyển nhượng sẽ diễn ra suôn sẻ hơn rất nhiều nếu trước hết để cầu thủ đó ký hợp đồng cá nhân và quyết định khoản lương mà họ được nhận. Bởi lẽ sau khi cầu thủ xác định được mức lương tương lai, các bên sẽ khôn khéo đảm bảo rằng cầu thủ đó nhận lương thấp nhất đội bóng mới, qua đó khả năng đàm phán để có được khoản tiền chuyển nhượng cao hơn sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đơn giản là tôi đã bị lợi dụng trong chuyện này.

    Nhưng đó là chuyện của sau này, chứ hồi đó tôi có biết gì đâu. Tôi chỉ biết mình sẽ được chuyển sang một đội bóng lớn và xung quanh tràn ngập những lời chúc mừng, nhưng tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu mình giữ im lặng. Người duy nhất tôi kể lại chuyện này là cha tôi, và với bản tính thận trọng của mình, ông tỏ ra có chút hoài nghi. Cha tôi vốn không tin người, nhưng tôi thì chỉ biết cứ thế mà đi tiếp thôi. Ngày hôm sau tôi tới Boras chơi cho U21 quốc gia với Macedonia. Đó là trận đấu thuộc vòng loại U21 Euro và đó cũng là trận đầu tiên tôi chơi trong màu áo U21. Lẽ ra đó phải là một niềm hân hạnh lớn, nhưng đầu óc tôi lại để ở chỗ khác. Tôi chỉ nhớ tới việc sẽ gặp lại Hasse Borg và Leo Beenhakker lần nữa để chốt hợp đồng, họ đã làm việc xong với nhau rồi.

    Chúng tôi quyết định giữ bí mật mọi chuyện cho tới 2 giờ chiều ngày hôm đó, khi thông tin chính thức được thông cáo tại Hà Lan, và lúc đó tôi mới nhận ra rằng có rất đông các đại diện cầu thủ từ nước ngoài đã theo dõi tôi, nhưng rõ ràng là họ đã bỏ công cốc. Tôi đã là người của Ajax. Và chiều hôm đó, khi đang đi dạo ngắm trời đất, tôi hỏi Hasse Borg :
    « Rốt cuộc thì giá chuyển nhượng là bao nhiêu ? » Tôi có câu trả lời, và nói thật, đó là điều cả đời tôi không bao giờ quên.

    Ông ấy phải nhắc lại lần nữa, bởi có vẻ tôi không hiểu nổi ông đang nói gì, hoặc tôi đang nghĩ con số mà ông nói đến lần đầu không phải theo giá đồng tiền mà tôi biết. Nhưng rồi tôi hiểu con số đó là bao nhiêu và mặt tôi đần ra. Tôi đã hy vọng mình sẽ phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng của John Carew, nhưng nói thật tôi biết hy vọng và sự thực cách nhau khá xa. Đầu tôi như nổ tung khi nghe con số 85 TRIỆU. Quan trọng hơn, không một người Thụy Điển, không phải, không một người Scandinavia nào, kể cả Henrik Larsson hay John Carew đạt được từng ấy tiền, và tôi hiểu rằng sẽ có một cơn bão táp truyền thông thực sự.

    Đúng như dự đoán, ngày hôm sau giới báo chí phát sốt lên vì tôi, cứ như tôi là một bữa đại tiệc của báo giới vậy. « Zlatan - Cậu bé vàng », « Zlatan – điều thần kỳ », và « Zlatan – đủ thứ khác », tôi đọc hết mọi thứ được viết và cảm nhận nó như một niềm vui thực sự. Tôi nhớ có lần tôi cùng với Chippen (Christian Wilhelmsson) và Kennedy Bakircioglu ở đội U21 bước vào quán cafe ở Boras. Khi chúng tôi vừa ngồi xuống, còn chưa kịp thưởng thức cốc soda của mình thì một đám con gái trạc tuổi tiến tới chỗ chúng tôi, và một cô nói, vẻ ngượng ngùng : « Anh là chàng trai 85 triệu đó phải không ? » Theo bạn thì tôi nên trả lời ra sao đây ?
    « Phải », tôi nói « Là tôi », và cùng với điều này là điện thoại của tôi reo không ngừng.

    Mọi người như phát điên, chúc mừng tôi không ngớt đến mức tôi cảm thấy hơi lố bịch, trừ một người – đó là mẹ tôi. Giọng mẹ có vẻ tức giận. « Lạy Chúa, Zlatan, có chuyện gì xảy ra thế ? » bà hét lên. « Con bị bắt cóc à ? Đã chết hay còn sống mà không gọi cho mẹ hả ? » Bà thấy tôi trên TV và không hiểu có chuyện gì, và thông thường, khi TV đưa tin về Rosengard thì toàn là tin xấu cả.

    « Không có chuyện gì đâu mà mẹ. Con được bán cho Ajax, thế thôi » tôi đáp, và bà dần lấy lại bình tĩnh. « Sao con không nói cho mẹ biết chứ ? Mẹ cũng nghe thế trên TV nhưng không hiểu gì cả. »

    Sau khi giúp mẹ bình tĩnh lại, tôi có thể từ từ suy nghĩ về mọi chuyện, ngày hôm sau tôi tới Hà Lan cùng John Steen Olsen, mặc chiếc áo len màu hồng và áo khoác ngoài màu nâu, bộ đẹp nhất trong tủ quần áo của tôi lúc đó, và dự họp báo ở Amsterdam. Một cuộc hỗn chiến thực sự giữa các tay săn ảnh và đám phóng viên lố nhố kẻ đứng người ngồi chật kín khu họp báo. Tôi nhìn xuống họ, hạnh phúc và cảm thấy thực sự tự hào về bản thân. Tôi – dù chỉ là một người trong cả đám đông khi đó, giống như một ngôi sao thực thụ, sau buổi họp báo, tôi uống ly sâm panh đầu tiên trong đời và mặt nhăn như bị. « Uh, cái của nợ gì thế này ? » Và cuối cùng, Beenhakker thông báo rằng tôi sẽ mặc chiếc áo số 9, số áo từng là của Van Basten.

    Cơn bão cứ thế tiếp diễn, và lần này những tay nhà báo lập tức tìm hiểu và viết hẳn một kỷ yếu về tôi tại MFF, họ gọi cái đó là « Bladarar », và những người đã đi theo tôi ngay từ khi đặt chân tới Amsterdam, tay không ngừng chụp ảnh tôi cùng với những chiếc xe ô tô là phần tài trợ của Mitsubishi cho Ajax, còn tôi chỉ việc đi quanh trong cái áo khoác lông màu nâu của mình. « Việc chỉ đi lòng vòng và chọn lấy một chiếc này hơi lạ với tôi, nhưng tôi nghĩ là mình sẽ phải tập làm quen với nó thôi », tôi nói, và cười.

    Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy tuyệt đến thế, cứ như mình có thể làm được mọi thứ trên đời vậy. Nói cách khác, cứ y như một câu chuyện cổ tích, và khi đứng trên sân SVĐ Amsterdam Arena lúc không có một khán giả nào, tôi cảm thấy như mùa xuân đang tràn ngập khắp nơi. Báo chí các ngày sau đó càng lúc càng điên loạn hơn, họ viết hẳn một câu chuyện về một thằng bé trưởng thành ở khu ổ chuột sống với ước mơ chơi bóng, rồi hôm sau lại viết rằng Zlatan đã tới với môi trường bóng đá chuyên nghiệp và cuộc sống giàu sang. Nhưng lạy Chúa, đó là khi Allsvenskan chuẩn bị khởi tranh, và bởi Hasse Borg đã thương lượng để giữ tôi ở lại MFF thêm 6 tháng nữa nên ngay sau buổi họp báo tôi phải trở về Malmo để tiếp tục tập luyện, và tôi trở lại quê nhà trong một ngày lạnh giá.

    Tôi quyết định đi cắt tóc, và cảm thấy tốt hơn là không gặp các đồng đội một thời gian. Nhưng tất nhiên làm sao mà trốn mãi được, khi tới phòng thay đồ, tôi thấy họ đang ngồi cả đó, với tờ báo trên đùi và đọc về « cuộc sống giàu sang » của tôi. Thậm chí tôi còn thấy những bức ảnh được đăng trên « Bladarar », những bức chụp tôi bước đi, cười nói, cởi áo khoác, vẻ sung sướng. Tôi quyết định chào thật lớn, và tất cả cùng ngẩng đầu lên. Thực sự tôi cảm thấy rất ái ngại với họ.

    Trông họ đều có vẻ buồn, có nhiều người rõ ràng là ghen tị, và trong khoản này, chẳng ai hơn Hasse Mattisson – gã đã đánh nhau với tôi ở Gunnilse. Cậu ta trông như bị vắt kiệt sức sống, nhưng dù sao cũng vẫn là một người tử tế - không phải tự nhiên mà cậu ấy là đội trưởng. Cuối cùng cậu ấy cố gắng mở lời :
    « Chúc mừng cậu ! Tuyệt lắm ! Hãy cố gắng hơn nhé », cậu ta nói, nhưng chẳng che giấu được ai, đặc biệt là với ống kính camera.

    Tôi cảm nhận được ánh mắt buồn bã của cậu ấy khi nhìn tôi, vậy mà tôi lại chỉ ngồi đó và cười, cảm thấy hạnh phúc như một thằng nhóc, có lẽ trong mấy hôm đó tôi bị điên cũng nên. Mà cũng bởi mọi chuyện cứ thế dồn dập đến, còn tôi thì luôn chỉ muốn hành động và hành động, giống như trong mấy bộ phim được xem vậy, tôi muốn có một cuộc đời của những màn trình diễn, và vì thế đã làm nhiều điều ngu xuẩn. Tôi cố tình nhuộm highlight màu vàng, và hứa hôn, tất nhiên tôi không có ý nói việc hứa hôn với Mia là một điều ngu xuẩn đâu. Cô ấy là một cô gái rất tốt, học thiết kế website, tóc vàng và xinh đẹp, ngoài ra cũng là người rất cầu tiến. Chúng tôi gặp nhau tại Cyprus vào mùa hè trước khi cô ấy làm việc cho vài quán bar, sau đó cô ấy đổi số điện thoại rồi ở hẳn Thụy Điển để được gần gũi với tôi hơn. Không hiểu sao tôi luôn cảm thấy cuộc hôn nhân đó có điều gì không được ổn lắm, và thậm chí tôi còn sớm công khai mọi thứ lên báo, bằng cách kể cho Rune Smith của tờ Kvallposten. Khi anh ta hỏi :
    « Cậu tặng gì cho cô ấy để hứa hôn vậy ? »
    « Quà á ? Cô ấy có Zlatan rồi mà. »

    Cô ấy có Zlatan rồi mà ! Đó là một trong những lời tôi đã nói, có thể nói là một lời bất hủ đã làm hại chính tôi, nghe thì rất kiêu ngạo, đúng như những gì giới truyền thông cần để tô đậm thêm hình ảnh của tôi, và nó theo tôi đến tận bây giờ. Sự thật đúng là như thế : Trong vài tuần sau đó Mia không nhận được gì cả, còn tôi đã hủy lời hẹn ước khi một gã bạn nói rằng tôi nên cưới vợ trong năm đó, bởi tôi không muốn trong một thời gian ngắn ngủi lại làm quá nhiều việc gây bất ngờ như vậy. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra rồi, Allsvenskan thì đã bắt đầu khởi tranh, và bạn biết đấy, giờ đây tôi phải cố gắng hết sức mình để chứng tỏ mình xứng đáng với cái giá 85 triệu. Ngày hôm trước, Anders Svensson và Kim Kallstrom đều có một cú đúp và thế là mọi người lại nói về tôi như thể tôi không xứng với những lời ca tụng, và chẳng qua cũng chỉ là một cầu thủ trẻ được đánh giá quá cao mà thôi. Tôi cảm thấy như tất cả những cố gắng suốt những năm qua đã bay đi đâu mất bởi ảnh hưởng của giới truyền thông, và tôi buộc phải thể hiện mình. Áp lực bủa vây xung quanh, và tôi nhớ trận mở màn là ngày 9/4/2001, sân vận động Malmo sục sôi trong bầu không khí nóng bỏng.

    Tôi đã có cho riêng mình chiếc Mercedes mui trần và tất nhiên là hết sức tự hào về việc này. Nhưng khi Rune Smith phỏng vấn tôi trước trận, tôi không muốn đám săn ảnh chụp được tôi bên cạnh nó. Tôi không muốn tiếp tục là chủ đề cho tính kiêu căng nữa, bởi tôi nghĩ rằng có đã quá nhiều điều không hay ho gì xảy ra với mình rồi, ngoài ra tôi còn nghe được những lời xì xầm nghi ngờ về khả năng của mình : Họ nói rằng áp lực lên tôi quá lớn, vì vậy tôi khó mà giữ được phong độ tốt khi mới 19 tuổi. Tất nhiên điều này ảnh hưởng ít nhiều đến tôi lúc đó, bởi giờ đây tôi đã ở một đẳng cấp khác, nhưng tôi muốn chứng tỏ cho những kẻ vẫn hoài nghi về tôi thấy mình đã cố gắng thế nào trong suốt một thời gian dài. Tôi để cho lòng mong muốn báo thù và sự tức giận điều khiển ngay từ trước khi trận đấu bắt đầu, còn trên khán đài, kỳ vọng của khán giả cực kỳ lớn, bạn có thể cảm nhận được nó. Chúng tôi gặp AIK, và đó không phải là một đối thủ dễ chịu chút nào.

    Lần chạm trán trước, chúng tôi đã thua cuộc, và kết quả là bị xuống hạng, còn bây giờ, người ta đặt kỳ vọng vào việc AIK sẽ lên ngôi Allsvenskan mùa này, còn thật sự mà nói thì chúng tôi là ai ? Chúng tôi là một đội mới lên hạng, thậm chí không phải là đội vô địch giải hạng Hai. Việc bị đánh giá thấp hơn thực tế chẳng làm chúng tôi bớt căng thẳng hơn chút nào, và người ta dõi theo đội bóng vì tôi – cầu thủ có giá 85 triệu. Sân Malmo 20,000 chỗ giờ chật kín người, và khi tôi bước theo cái hành lang dài với sàn màu xanh nối liền ra sân vận động, tôi có thể nghe thấy những tiếng hò hét ở bên ngoài. Thật vĩ đại, tôi có thể cảm thấy được, đó là những lời chào mừng chúng tôi trở lại Allsvenskan, nhưng thật không biết phải mô tả với các bạn ra sao nữa.

    Khẩu hiệu và cờ bay phấp phới, các CĐV đem theo các bức ảnh và rất nhiều biểu ngữ, và khi chúng tôi tiến ra sân, họ hét lên, ban đầu tôi còn chẳng nghe rõ họ hét cái gì nữa, « Chúng tôi yêu Malmo », rồi họ hét gọi tên tôi. Đó như một dàn hợp xướng khổng lồ, tôi còn đọc được những biểu ngữ viết « Chúc may mắn, Zlatan », tôi thì chỉ đứng trên sân, tai chịu cả trăm thứ âm thanh đập vào đến mức có lúc phải dùng tai bịt lại. Có lẽ những người nghi ngờ tôi cũng đúng về một chuyện, đó là tất cả những điều này báo trước một trận đấu tồi tệ.

    9 giờ kém 15, trận đấu bắt đầu, khán giả hò hét càng lúc càng lớn hơn. Vào thời điểm này thì việc ghi bàn không quan trọng bằng việc chúng tôi trình diễn lỗi chơi thế nào, phải đẹp mắt mới được, những điều này tôi đã phải tập đi tập lại hàng trăm lần. Mới vào trận, tôi có một chút khoảng không và thực hiện vài pha dắt bóng, nhưng rồi sau đó chìm nghỉm khi AIK chiếm lĩnh thế trận và liên tiếp có cơ hội, mọi chuyện đang diễn ra theo chiều hướng xấu, lối chơi của chúng tôi quá dễ bị bắt bài.

    Tôi cố gắng thư giãn bản thân và sau khoảng 30 phút, bóng được chuyền từ Peter Sorensen tới tôi – khi đó đang ở chếch phía bên phải ngoài khu cấm địa. Lúc đầu tôi cảm thấy đó chẳng phải là một cơ hội rõ ràng gì, nhưng rồi vẫn quyết định dẫn bóng. Tôi dùng gót xử lý bóng và sút xa, ôi lạy Chúa, lưới rung lên và cả cầu trường nổ tung, tôi trượt gối ăn mừng bàn thắng trong tiếng hò hét của khán giả « Zlatan, Zlatan, Siêu Zlatan », và sau bàn thắng này, tôi thấy tâm trạng mình thoải mái hơn rất nhiều.

    Tôi tiếp tục chơi nổi bật, và khi hiệp 2 diễn ra được 9 phút, Sorensen tiếp tục là người chuyền bóng rất đẹp cho tôi. Lúc này tôi đang ở bên cánh phải và thậm chí còn đang chạy dãn ra sát đường biên dọc, thậm chí tôi cũng chẳng nhìn thấy góc sút, và chắc chắn ai cũng nghĩ rằng tiếp đó sẽ là một đường chuyền. Thế nhưng tôi quyết định sút bừa, và ở một góc không tưởng, bàn thắng lại tới một lần nữa, cầu trường như phát điên, và lần này tôi đi chầm chậm, với cánh tay giơ thẳng lên trời cao, đó là điều tôi có thể làm được, đó là sức mạnh của tôi ! Đã thấy chưa lũ ngu ngốc tự phụ luôn chỉ biết soi mói và tìm cách ly gián tôi khỏi bóng đá kia.

    Đó là một cuộc báo thù, và là lòng tự trọng của tôi, và có lẽ điều này sẽ khiến cho những kẻ cho rằng 85 triệu là cái giá quá cao phải ngậm mồm lại, và tất nhiên, tôi không thể quên việc họp báo sau trận đấu rồi. Họ đang rất háo hức được phỏng vấn tôi, và một người hỏi :
    « Nếu bây giờ tôi gọi tên Anders Svensson và Kim Kallstrom thì anh sẽ nói sao ? »
    « Tôi sẽ nói : Zlatan, Zlatan » và thế là tất cả cùng cười lớn, cuối cùng tôi bước ra ngoài trời chiều xuân, tới với chiếc Mercedes mui trần của mình, một ngày thật tuyệt vời.

    Nhưng nào đã hết đâu, ngay lập tức có rất nhiều trẻ con, cả trai cả gái, từ khắp nơi đột nhiên vây quanh khi tôi bước ra, đứa nào cũng muốn chụp chung với tôi một tấm hình, tôi cố gắng ở lại với chúng lâu nhất có thể, bởi tôi không muốn bỏ sót một đứa nào cả - đó là triết lý sống của tôi rồi, và tôi phải đền đáp lại tình cảm mà người hâm mộ dành cho mình chứ. Sau đó tôi bước lên xe và lái nó dọc theo dòng người đang hò hét và vẫy những bức hình của tôi, với tôi, thế là đủ. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu, bởi ngày hôm sau, báo chí mới bắt đầu đăng tin, và bạn có tưởng tượng là họ đã viết những gì không ?

    Có thể nói là báo chí điên lên vì tôi, họ còn cho đăng lại lời tôi nói khi MFF bị xuống hạng :
    « Tôi muốn ngày hôm nay mọi người hãy quên tôi đi, tốt nhất hãy xem nhưn tôi chưa từng xuất hiện, để rồi sau này, khi chúng tôi trở lại, tôi sẽ tỏa sáng trên các sân vận động như là một ánh chớp vậy ».

    Và đúng là tôi đã tỏa sáng như một ánh chớp, tôi trở thành biểu tượng cho tất cả những điểu tốt đẹp và ai ai cũng nói về cơn sốt Thụy Điển mang tên Zlatan. Tên tôi có ở khắp nơi, xuất hiện trên mọi phương tiện truyền thông, và không phải chỉ có người trẻ đọc về tôi, có cả các chị em ở bưu điện, hay ông già ở tiệm giải khát. Và tôi còn nghe được câu nói đùa thế này : « Này, ông khỏe không ? » « À, tôi đang bị sốt Zlatan », và tôi thì đúng là như đang bước trên mây, mọi chuyện diễn ra quá tuyệt vời, có người còn sáng tác cả bài hát về tôi nữa cơ đấy, và tôi thấy ở đâu người ta cũng hát bài đó, hoặc có người còn đặt nhạc chuông điện thoại : « Ohiya, Zlatan và tôi, chúng tôi là đồng hương » đấy là lời bài hát đấy, và bạn biết đấy, những việc thế này nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi. Nhưng tất nhiên, đời chẳng phải lúc nào cũng hồng, và tôi đã phải nếm chút màu xám ở vòng 3 Allsvenskan. Ngày 21/4, chúng tôi tới Stockholm gặp Djurgarden.

    Djurgarden là đội bị xuống hạng cùng MFF của tôi, và sau đó cùng tái thăng hạng, thậm chí họ còn là đội vô địch, còn chúng tôi xếp thứ 2. Công bằng mà nói, ở hạng Hai họ đã đè bẹp đội chúng tôi ở cả 2 trận lượt đi (2-0) và về (4-1), vì vậy tất nhiên họ được đánh giá cao hơn. Tuy vậy, chúng tôi đã đánh bại AIK và Elfsborg với cùng tỉ số 2-0 ở 2 trận đầu tiên, và hơn tất cả, Malmo FF có tôi. Mọi người đều nói về chuyện này, Zlatan còn nóng bỏng hơn cả dung nham, và người ta cũng đồn thổi rằng HLV ĐTQG Lars Lagerback cũng đang chuẩn bị tới sân để xem tôi thi đấu.

    Có thuận thì cũng phải có nghịch, càng ngày có càng nhiều người nghĩ rằng : Rốt cục thì thằng này nó đến mức nào chứ ? Và một trong những hệ quả tất yếu là tôi trở thành tâm điểm chú ý của cả hàng hậu vệ Djurgarden. Trong trận đó tôi nhớ là có đến 3 gã to con, đứng khoác tay nhau trong một bức ảnh trên trang giữa tờ báo thể thao, và bên trên là dòng tít : « Họ sẽ là người đặt dấu chấm hết cho Zlatan – tài năng bị thổi phồng », và tôi chắc là lúc đó tôi đã rất ngóng chờ một không khí đầy thù địch trên sân. Đó là một trận đấu lớn, và tất nhiên – một trận đấu đầy kịch tích, và tất nhiên, tôi là tâm điểm của những lời nhục mạ phát ra từ khắp nơi trên khán đài SVĐ Stockholm.

    Tôi có cảm giác các CĐV Djurgarden căm thù tôi tới tận xương tủy vậy, hoặc nếu không phải thế, thì họ đúng là những bệnh nhân tâm thần loại nặng nhất vừa sổng trại. Tôi nghe những lời như : « Tao ghét Zlatan, tao ghét Zlatan ! » như sấm rền xung quanh, toàn bộ khán đài đang tấn công một mình tôi, thậm chí họ còn lôi cả mẹ tôi ra để nhục mạ nữa.

    Tôi chưa từng nếm trải điều này trước đây, mặc dù tôi hiểu chuyện gì đang diễn ra. Các CĐV không thể xuống sân để đá bóng, vậy họ phải làm gì ? Họ tạo áp lực lên cầu thủ xuất sắc nhất bên đội đối phương – vì vậy họ không ngừng tấn công tôi bằng lời lẽ thóa mạ nhất – đó cũng dễ hiểu thôi mà, bóng đá là phải như thế. Nhưng lần này thì đúng là đã đi quá giới hạn rồi, bọn họ khiến tôi muốn phát điên. Tôi muốn cho bọn họ thấy là tôi chơi bóng để chống lại cả đám đông đó nhiều hơn là đội bóng đối phương, nhưng rồi cũng như trong trận gặp AIK, mất một lúc tôi mới thực sự hòa nhập vào trận đấu được.

    Tôi bị kèm rất chặt, 3 gã to con đăng ảnh trên báo lúc nào cũng bám riết lấy tôi, và Djurgarden áp đảo hoàn toàn trong 20 phút đầu. Nhưng đội chúng tôi vừa mua về một gã người Nigeria – tên là Peter Ijeh – hắn là một tay săn bàn thực thụ. Tôi nhớ sau này hắn ta cũng giành danh hiệu vua phá lưới của mùa giải, nhưng vào thời điểm đó thì tôi là người nổi trội hơn. Phút 21, hắn ta nhận được một đường chuyền từ Daniel Majstorovic – sau này cậu ấy là một trong những người bạn thân nhất của tôi và ghi bàn mở tỉ số. Phút 68, hắn ta lại có một pha kiến tạo tuyệt đẹp cho Joseph Elanga – một người châu Phi khác mà chúng tôi mua về cũng trong mùa đó – Elanga đi bóng qua một hậu vệ trước khi nâng tỉ số lên 2-0. Khán giả gào thét trong sung sướng, và riêng bản thân tôi, thì thấy mình thật vô dụng trong suốt quãng thời gian đã qua của trận đấu. Tôi không thể ghi bàn, giống như những gì những tay hậu vệ đó đã tuyên bố trên mặt báo, và tất nhiên là tôi cũng khổng thể thoải mái để chơi bóng trong bầu không khí thù địch như vậy được.

    Công bằng mà nói thì tôi cũng có khoảng không để làm vài cú dắt bóng và có một pha đánh gót mở bóng xuống đường biên ngang, nhưng tổng quát ra thì rõ ràng trận đấu này là trận của Ijeh và Majstorovic, chẳng có phép màu nào rớt từ trên trời xuống cho đến trước khi tôi nhận được bóng 2 phút sau đó, ở giữa sân. Mọi chuyện phải thay đổi, và thế là tôi đi bóng qua một người, rồi lại một người nữa, tôi thầm nghĩ : Wow, mình sẽ lại tỏa sáng. Và thế là tôi lại tiếp tục đi bóng.

    Lúc đó tôi có cảm giác như mình đang nhảy múa cùng với trái bóng vậy, và trước khi kịp nhận ra thì tôi đã cho rớt lại đằng sau cả 3 gã hậu vệ trong bức ảnh trên báo, và tung một cú úp mu chân trái tung lưới đối phương, và cái cảm giác đó, nó không đơn thuần là niềm vui nữa, đó là sự báo thù thật sự. Bàn thắng đó là dành cho các người đó, tôi nghĩ, dàn cho tất cả những lời lẽ và lòng thù địch của các người, và tôi ra dấu thách thức với đám đông khán giả.

    Khi tiếng còi kết thúc trận vang lên thì tỉ số là 4-0, chúng tôi đã hủy diệt Djurgarden, và các bạn biết chuyện gì xảy ra không ? Tôi bị vây quanh bởi các CĐV Djurgarden, nhưng không ai muốn đánh nhau hay nhục mạ tôi nữa, họ muốn chụp ảnh cùng tôi. Họ phát điên vì tôi, và mỗi khi nghĩ lại tất cả những chuyện này, tôi lại cảm thấy thật tự hào bởi một bàn thắng có khả năng xoay chuyển mọi thứ như thế nào. Bạn biết không ? Tôi rất thích xem phim « Võ sĩ giác đấu » và luốn ấn tượng với cảnh khi Hoàng đế bước xuống đấu trường và yêu cầu người võ sĩ giác đấu bỏ mặt nạ ra, anh ấy đã làm thế và nói dõng dạc :

    « Tên ta là Maximus Decimus Meridius… và ta thề sẽ trả thù, ở kiếp này hoặc kiếp sau. »

    Đó chính xác là những gì tôi đang cảm thấy lúc đó, hoặc là muốn mình cảm thấy thế. Tôi muốn đứng giữa cả thế giới này và cho tất cả những người đang còn nghi ngờ về tài năng của tôi thấy tôi thực sự là người thế nào, và thách thức bất cứ ai dám cản đường tôi.



    CHƯƠNG 7



    Bạn đã bao giờ xem phim « High Chaparral » chưa ? Cuộc sống của tôi chính xác đang diễn ra như thể tôi là một nhân vật trong phim đó vậy. Biết bao nhiêu người xúm đông xúm đỏ xung quanh, có lẽ nếu ĐT Thụy Điển vô địch EURO 2000 vừa qua thì cũng chỉ đến thế này là cùng ! Xung quanh tôi tràn ngập những lời ca tụng và niềm vui, nhưng khi tôi thật sự được gọi vào ĐTQG thì mọi chuyện lại diễn biến rất khác. Tháng Tư đó, ngay sau trận gặp Djurgarden báo chí lại được một phen bùng nổ thông tin. Hầu như tờ báo nào cũng viết về tôi, và tôi cho rằng những ai đọc báo vào thời gian đó không hề nhìn thấy một chút nào gọi là khiêm tốn của tôi, và nói thật tôi thấy rất lo. Liệu những cầu thủ thuộc hạng “trâu bò” nhất Thụy Điển như Patrick Andersson hay Stefan Schwarz có nghĩ rằng tôi là một thằng khốn kiêu căng hết thuốc chữa ?

    Giờ đây tôi là ngôi sao hàng đầu ở Malmo FF, nhưng ĐTQG thì thực sự rất khác. Ở đây có những người đã từng giành Huy chương Đồng World Cup, và tin hay không thì tùy, tôi hiểu rằng ở Thụy Điển không nên đánh bóng bản thân quá nhiều, đặc biệt là khi bạn là “lính mới”. Lạy Chúa, chưa gì tôi đã bị ấn tượng xấu rồi, muốn tự sát quá.

    Tôi rất muốn là một thành viên của đội, nhưng công cuộc hòa nhập ban đầu không được tốt. Chúng tôi chuyển tới Thụy Sĩ để tập huấn, và đám phóng viên cứ lẵng nhẵng bám theo ở bất cứ đâu, thật quá sức phiền toái. Mẹ khỉ, tôi muốn hét với tất cả bọn chúng nó rằng, Henrik Larsson đang ở đằng kia kìa, ra mà quây lấy anh ấy đi, nhưng sự thật thì tôi lại không thể đẩy lùi được một ai cả. Trong một buổi họp báo ở Geneva, có một gã đã yêu cầu tôi nêu tên một cầu thủ vĩ đại trên thế giới.

    “Không”, tôi trả lời. “Trên thế giới chỉ có một Zlatan thôi”, tôi cảm thấy nói ra điều đó là đúng.

    Sau đó tôi cố gắng không làm bất cứ điều gì gây chú ý, nói cách khác, tôi thấy không cần thiết phải căng sức ra để thể hiện làm gì. Tôi thấy mình quá nhỏ bé khi đứng bên cạnh những cầu thủ lớn, và ngoại trừ Marcus Allback cùng phòng thì tôi hầu như không nói chuyện với ai khác. Tôi chấp nhận đứng ngoài rìa mọi chuyện. “Anh ấy thật lẻ loi, anh ấy muốn ở một mình!”, báo chí viết thế, và tất nhiên những điều này nghe thật mới mẻ và thú vị, như thể người ta khám phá ra một khía cạnh khác – nghệ sĩ hơn – từ Zlatan vậy.

    Nhưng sự thật là tôi chỉ cảm thấy không thật sự thoải mái, và tôi cũng không muốn làm mếch lòng ai, đặc biệt là Henrik Larsson, với tôi mà nói thì anh ấy đúng là Thánh sống. Anh ấy là siêu sao ở Celtic và năm đó, 2001, giành được Chiếc giày vàng nhờ thành tích ghi bàn xuất sắc nhất châu Âu. Henrik quả thật rất tuyệt vời, và cảm giác khi nghe tin tôi sẽ đá chính cùng với anh ấy trong trận gặp Thụy Sĩ thật khó tả.

    Có lẽ đó cũng là một điều không tưởng nữa diễn ra trong cuộc đời tôi. Trước trận đấu, hàng loạt các tờ báo đều làm hẳn các bài phân tích về tôi. Họ muốn quảng bá hình ảnh của tôi nhân dịp lần đầu khoác áo ĐTQG, và thậm chí có tờ báo còn phỏng vấn một cô giáo ở Sorgenfri – ngôi trường tôi bị kèm cặp bởi một giáo viên phụ - nếu bạn còn nhớ, nói rằng tôi là học sinh quậy phá nhất trong suốt hơn 30 năm theo nghiệp giáo viên của cô, và chốt lại tôi là một tay Hooligan thứ thiệt. Người ta kỳ vọng tôi sẽ tỏa sáng, nhưng mọi chuyện lại diễn ra không như mơ, bởi họ vừa muốn thấy hình ảnh một gã điên và một siêu sao cùng một lúc, còn tôi thì chỉ thấy áp lực đè nặng.

    Trận đấu đó tôi hoàn toàn mờ nhạt, và bị thay ra đầu hiệp 2, tiếp theo đó là không được vào sân trong hai trận vòng loại World Cup quan trọng gặp Slovakia và Moldova. Lagerback và Soderberg liên tục sử dụng Larsson và Allback, và điều này khiến tôi cảm thấy như một người thừa. Đúng là tôi vẫn là người mới ở ĐTQG, nhưng mọi chuyện diễn ra theo chiều hướng không được tốt. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi khoác áo ĐTQG đá ở Stockholm là trận gặp Azerbaijan trên sân Rasunda, và thời điểm đó tôi vẫn chưa thật sự hòa nhập với đội, còn Stockholm thì đúng là một thế giới mới, nó sôi động như New York trong trí tưởng tượng của tôi vậy, nhìn đâu cũng thấy những cô gái xinh đẹp dạo chơi quanh phố, ở đó tôi thường xuyên bị lạc và cảm thấy bất an đến nỗi lúc nào cũng phải nhìn ngó xung quanh.

    Trận đấu bắt đầu, tôi nằm trong danh sách dự bị, ngồi ngắm SVĐ chật cứng người. Hơn 13,000 người đang có mặt ở đây, các cầu thủ giàu kinh nghiệm đều tỏ ra rất tự tin vào trận đấu này, còn tôi thì ngồi như một thằng nhóc non dại. Thế rồi khi trận đấu diễn ra được 15 phút thì xảy ra chuyện bất ngờ. Đám đông đột nhiên gào thét tên tôi, tôi chẳng hiểu tại sao lại như thế, và thế là cảm thấy tim mình cứ đập loạn xạ. Ngoài sân các danh thủ đều đang có mặt: Henke (Henrik Larsson), Olof Mellberg, Stefan Schwarz rồi cả Patrik Andersson nữa, vậy mà sao họ lại không hô tên những con người ấy, mà lại là tên tôi, khi mà tôi còn chưa được vào sân nữa. Thế là sao ?

    Có lẽ chính phong độ tốt ở Allsvenskan đã làm nên điều đó ! Lúc này người ta cho rằng tôi là cầu thủ nổi bật hơn cả từ sau thời kỳ đội tuyển giành huy chương đồng Euro, và vì thế ai ai cũng nhìn vào tôi với sự kỳ vọng to lớn, nhưng liệu họ có hài lòng về những gì mà tôi đang thể hiện không thì tôi chịu. Điều này với tôi thực sự mới mẻ, một lúc sau đám đông trở nên cuồng nhiệt hơn “ Tiến lên đi Thụy Điển, tiến lên!”, họ bắt đầu quay lại với những lời cổ vũ thông thường. Lúc đó, có lẽ vì thấy hơi căng thẳng và cũng chẳng có việc gì khác để làm, tôi cúi xuống buộc lại dây giày, thế là đám đông tưởng tôi đang chuẩn bị khởi động, họ lại phát cuồng và gào lên “Zlatan, Zlatan”, thế là như phản xạ tự nhiên, tay tôi rời ngay ra khỏi giày và ngồi ngay ngắn lại, tôi không muốn làm tâm điểm chú ý thêm lần nữa và cố gắng ẩn mình càng nhiều càng tốt. Nhưng nói thật là trong lòng tôi cũng thấy thích thích, bởi cảm thấy mình đang là tâm điểm chú ý. Adrenalin bắt đầu chảy rần rật trong huyết quản khi Lars Lagerback cuối cùng cũng kêu tôi khởi động, thế là tôi bắt đầu chạy dọc theo đường biên dọc, cảm thấy như đang bay trong hạnh phúc được chắp cánh bởi những tiếng hô “Zlatan, Zlatan” ở khắp khan đài. Trận đấu đó tôi là người nâng tỷ số lên 2-0, một cú tâng bóng bằng gót - kỹ thuật đã được tập đi tập lại ở sân chơi – sau đó kiểm soát lại quả bóng và ghi bàn, sân Rasunda có một đêm không ngủ, còn Stockholm như là thành phố của riêng tôi vậy.

    Nói tóm lại là thế này: Luôn có vài gã bạn Rosengard đi cùng tôi tới bất cứ đâu. Có một lần cũng trong năm đó, tôi tới Stockholm cùng ĐTQG, chúng tôi tới Undici – quán bar của Tomas Brolin, và ngồi yên một chỗ, chẳng có chuyện gì để nói cả. Lúc sau, một người trong nhóm – một gã xuất thân khu ổ chuột nảy ra một ý tưởng lạ lung.

    “Zlatan, Zlatan, tớ mượn chìa khóa phòng cậu được không ?”
    “Để làm gì ?”
    “Cứ đưa đây !”
    “Được rồi, được rồi.”

    Tôi đưa chìa khóa cho hắn và chẳng nghĩ gì nữa. Khi tôi về nhà đêm đó thì hắn ta đang ngồi chình ình trong đó, khóa chặt tủ áo và tỏ vẻ hết sức phấn khích.

    “Có cái quái gì trong này thế ?” Tôi hỏi.
    “Chẳng có gì đặc biệt, và đừng động vào nó”. Hắn ta đáp.
    “Sao kia ?”
    “Chúng mình có thể kiếm ra tiền từ nó đấy, Zlatan ạ.”

    Bạn có hình dung ra đó là cái gì không ? Một lố áo khoác Canada Goose mà hắn ta ăn trộm ở Undici. Công bằng mà nói thì không phải lúc nào tôi cũng đi cùng với những con người tử tế, nhất là hồi ở Malmo FF thì đúng là cứ lộn tung hết cả lên. Vị trí hiện tại của tôi bây giờ là đang chơi cho CLB đã bán mình cho một CLB khác,và tôi thì vốn đã có tiếng là không được hòa nhã cho lắm. Thỉnh thoảng tôi cũng cố gắng né tránh rắc rối, và nhất là trong thời gian này thì tôi luôn phải né, bởi hoàn cảnh hiện tại của bản thân và bởi những ông bạn cũng vốn có sẵn “phốt” cứ kè kè theo mình. Ví dụ như trong thời gian trước trận gặp Hacken tôi bị chú ý rất nhiều, và thậm chí có những lời bàn ra tán vào đầy lo âu: “Không biết thằng Zlatan điên khùng đó có gây ra chuyện gì nữa không đây ?”

    HLV trưởng của Hacken là Torbjorn Nilsson, một cựu ngôi sao, và Kim Kallstrom trong đội hình, tôi với hắn ta cùng chơi trong đội U21 Quốc gia. Trận đó rặt toàn tiểu xảo ngay từ khi khai cuộc, và trong trận đã vài lần tôi phạm lỗi với Kim Kallstrom từ phía sau. Rồi cuối cùng tôi cùi chỏ một gã khác, ăn thẻ đỏ và để cho nỗi ức chế bùng nổ trong phòng thay đồ. Tôi đạp tung một cái loa và đá bay một cái một micro xấu số nằm cạnh đó, chưa hết, một nhân viên kỹ thuật âm thanh – người sau đó đã phải dựng lại nguyên vẹn mọi thứ thấy ngứa mắt với hành vi của tôi, ông ấy gọi tôi là một thằng ngốc, thế là tôi dừng lại và dí sát mặt vào ông ấy: “Ông vừa nói ai là thằng ngốc ?”

    Một đồng đội đã nhảy vào can chúng tôi lại, và sau đó là muôn trùng vây của báo chí, tôi liên tục nhận được hàng triệu những lời “khuyên nhủ” của tất cả mọi người: Tôi phải thay đổi thế này, thế này… hoặc không thì Ajax cầm chắc vừa vớ được một cục nợ rồi… Vớ vẩn, vớ vẩn tất ! Có gã phóng viên thậm chí còn phỏng vấn một tay bác sĩ tâm lý – và kết luận của bài phỏng vấn là tôi cần sự giúp đỡ, và tôi lập tức phản pháo: Tay bác sĩ đó là gã nào thế ? Tôi chưa nghe tên ông ấy bao giờ ? Liệu chuyên môn của ông ấy có giỏi như cái lưỡi không ?

    Tôi chẳng cần bác sĩ tâm lý nào hết. Tôi chỉ cần mọi người để tôi yên trong hòa bình. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, tôi bị cấm thi đấu, và cái cảm giác ngồi trên khán đài chứng kiến đội bóng của mình bị IFK Goteborg hạ nhục 6-0 thật là khó tả. Giai đoạn mở màn “như mơ” đã khép lại bằng một thảm họa, ai cũng bị quy trách nhiệm, đặc biệt là HLV Micke Andersson bị chỉ trích rất nhiều. Tôi không trách gì ông ấy, một phần cũng vì chúng tôi không thật sự thân thiết với nhau, nếu có vấn đề gì tôi thường tìm đến Hasse Borg hơn.

    Nhưng rồi có một chuyện khiến tôi bực mình thực sự với ông ấy. Tôi biết rằng Micke luôn dành sự tôn trọng cho các cầu thủ lớn tuổi trong đội, thậm chí có cảm giác rằng ông e sợ bọn họ, và khi tôi nhận một thẻ đỏ nữa trong trận đấu gắp Orebro thì ông thấy mình cần phải làm điều gì đó. Quan hệ của chúng tôi bắt đầu căng thẳng. Trong một trận đấu tập, tôi nhớ lúc đó đang là mùa hè, tôi xô xát với thủ môn Jonnie Fedel – một trong những cầu thủ lớn tuổi nhất đội, và Micke Andersson lúc đó đang đóng vai trò trọng tài, hiển nhiên đứng về phía bên kia. Thế là tôi liền chuyển đối tượng công kích, bước tới trước mặt Micke.

    “Tôi biết ông luôn sợ các thành viên lớn tuổi trong đội, và tôi đoán chắc ông cũng sợ ma lắm phải không ?”, tôi hét lên. Trong sân lúc đó có rất nhiều bóng, tôi liền xông tới và liên tục sút, mấy quả bóng bay như tên lửa và đáp xuống mấy chiếc xe hơi đậu bên ngoài, và thế là còi báo động cứ thế inh ỏi kêu, và khi đó thì sân tập mới tạm thời im lặng, tôi đứng đó, điên tiết thực sự khi các đồng đội cứ nhìn chòng chọc vào mình. Micke khi đó bước tới với nỗ lực cuối cùng kìm hãm tôi lại, và kết quả là tôi lại hét lên với ông:
    “Ông là mẹ tôi đấy à ?”

    Chưa hết cơn, tôi xông vào phòng thay đồ, vơ sạch mọi thứ trong tủ áo của mình, thậm chí gỡ luôn tên trên đó và nói rằng mình sẽ không bao giờ quay lại đâ nữa. Đủ lắm rồi ! Vĩnh biệt MFF, cám ơn và vĩnh biệt lũ ngốc, tôi lái chiếc Toyota Celica đi thẳng và không thèm đến sân tập nữa, chỉ ngồi nhà chơi Playstation hoặc đi lượn phố với đám bạn. Cũng giống như việc cúp cua ở trường thôi mà, tất nhiên sau đó Hasse Borg gọi điện và nói với giọng hoảng hốt :
    « Cậu đang ở đâu vậy ? Cậu phải quay lại đội ngay ! »

    Tất nhiên, tôi không phải là một gã hoàn toàn không đào tạo được. Sau 4 hôm, tôi quyết định quay về, và lại trở thành một chàng trai ngoan ngoãn hấp dẫn như chưa có chuyện gì xảy ra, không nghĩ rằng việc biến mất của mình là một điều quá nghiêm trọng. Mấy chuyện này xảy ra trong bóng đá suốt mà, cái thứ này lúc nào cũng đầy ắp adrenalin, ngoài ra tôi cũng không còn nhiều thời gian cho đội bóng nữa, sắp tới tôi sẽ tới Hà Lan, và tôi nghĩ rằng chẳng có gì hay ho nếu phải nhận thêm một án phạt ngớ ngẩn. Tôi nên nghĩ theo hướng tích cực hơn, ví dụ như họ sẽ cảm ơn tôi thế nào chẳng hạn. Vài tháng trước ở MFF là một thảm họa. Chúng tôi cần 10 triệu để đội bóng hoạt động, và không có tiền để mua cầu thủ chất lượng. Thế nhưng giờ thì họ là đội bóng giàu nhất Thụy Điển, tôi đã mang đến cho họ một nguồn tài chính cực lớn, và kể cả Bengt Madsen, Chủ tịch của MFF cũng phải nói với báo giới thế này : « Cầu thủ như Zlatan có lẽ 50 năm mới xuất hiện một lần ! » Vì thế nên sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi tôi nghĩ rằng họ đã chuẩn bị sẵn vài câu cảm ơn tử tế khi tôi ra đi, hoặc chí ít ra cũng là « Cảm ơn vì 85 triệu nhé », đặc biệt khi mới một tuần trước họ vừa tổ chức buổi cảm ơn Niclas Kindvall trước hơn 30 ngàn khán giả trước trận gặp Helsinborg. Nhưng tất nhiên, tôi cảm thấy họ hơi sợ tôi, bởi tôi là người duy nhất có thể ảnh hưởng tới cuộc chuyển nhượng với Ajax bằng việc cư xử điên rồ, vài ngày sau, trận đấu cuối cùng của tôi ở Allsvenskan cũng tới.

    Trận đấu đó chúng tôi gặp Halmstad ở sân khách và tôi muốn có một màn trình diễn thực sự để cám ơn các CĐV. Với tôi điều này không phải quá là to tát, bởi mọi việc ở Malmo coi như đã xong, tâm trí tôi đang phiêu du ở tận Amsterdam rồi. Nhưng tất nhiên tôi không thể quên mình đã có một quãng thời gian khá dài ở đây. Tôi ngước nhìn lên danh sách thi đấu dán trên tường, rồi lại nhìn thêm một lần nữa, cứ tưởng mình nhìn lầm.

    Tên tôi không có trên đó, thậm chí còn không có trong danh sách dự bị luôn, và thế là tôi hiểu. Đó là đòn trừng phạt dành cho tôi, là cái cách để Micke chứng tỏ ai là ông chủ ở đây, và tất nhiên, tôi chấp nhận, còn có thể làm gì khác chứ ? Tôi còn chẳng hề bực mình khi ông ta giải thích với đám phóng viên là tôi « đang phải chịu áp lực nặng nề và bị mất cân bằng », rằng tôi « cần được nghỉ ngơi », cứ như thể ông ấy cho tôi nghỉ vì một lý do cao đẹp nào đó không bằng, và tôi lúc đó vẫn còn đủ ngây thơ để tưởng rằng Ban lãnh đạo đang chuẩn bị một điều gì đó bất ngờ cho các CĐV.

    Một lúc sau tôi được gọi vào văn phòng của Hasse Borg, và bạn biết không, tôi chẳng thích thú với điều này chút nào, bởi luôn nghĩ rằng mình sẽ bị lên lớp một trận. Nhưng nghĩ lại thì cũng đã có nhiều lần tôi bước vào đó mà chẳng trông đợi điều gì rồi, và trong đó, Hasse Borg và Bengt Madsen đang đứng đó, nghiêm trang như thể đang dự đám tang ai đó vậy.

    « Zlatan, có vẻ thời gian giữa chúng ta đã kết thúc rồi. »
    « Đừng có nói với tôi là các ông… »
    « Chúng tôi muốn nói là… »
    « Thế các ông muốn nói lời chia tay tôi ở nơi này sao ? » Tôi nói và nhìn dáo dác xung quanh.
    Chúng tôi đang ở trong cái văn phòng buồn tẻ của Hasse, chỉ có 3 người chúng tôi mà thôi.
    « Thế các ông sẽ không làm gì trước các fan sao ? »
    « Cậu biết đấy », Bengt Madsen nói. « Người ta nói làm thế trước một trận đấu sẽ đem lại vận rủi. »
    Tôi nhìn ông ta. Vận rủi ? Ông ta đang nói cái quái gì vậy ?
    « Các ông cảm ơn Niclas Kindvall trước 30 nghìn người, và mọi thứ đều tốt đẹp đấy thôi. »
    « Phải, nhưng… »
    « Nhưng sao ? »
    « Chúng tôi muốn tặng cậu một món quà. »
    « Cái gì vậy ? »
    Đó là một quả bóng, một quả bóng in trên thủy tinh.
    « Đó là một món quà kỷ niệm. »
    Mấy người đang nghĩ gì vậy ? Rằng tôi sẽ mang cái của này tới Amsterdam và khóc mỗi khi nhìn thấy nó ư ?
    « Chúng tôi muốn bày tỏ lòng cám ơn của mình với câu. »
    « Tôi không cần, các ông cứ giữ lấy nó đi. »
    « Cậu không thể… »

    Ồ tất nhiên là tôi có thể chứ. Tôi đặt quả bóng đó lên bàn và rời khỏi đó. Đó là lời chia tay từ CLB, không hơn không kém, và tất nhiên, tôi chẳng thấy hạnh phúc hay tự hào gì cả. Nhưng rồi tôi xốc lại tinh thần bản thân, dù sao mình cũng sẽ biến khỏi nơi đó thôi mà, thực sự mà nói thì Malmo FF là cái gì với bản thân tôi chứ ? Cuộc sống thực sự của tôi từ đây mới bắt đầu.

    Tôi tới Ajax với tư cách là bản hợp đồng đắt giá nhất của họ, và mặc dù không cùng trình độ với Real Madrid hay là Manchester United nhưng họ cũng là là một đội bóng vĩ đại. Mới 5 năm trước thôi, Ajax đã lọt vào trận chung kết Champions League, còn 6 năm trước họ là nhà vô địch và có bao nhiêu danh thủ đã khoác lên mình màu áo đó : Cruyff, Rijkaard, Kluivert, Bergkamp hay Van Basten – đặc biệt là ông ấy, một cầu thủ vĩ đại – và tôi vinh dự được khoác lên mình số áo từng là của ông. Cứ như một giấc mơ vậy, và tôi sẽ ghi thật nhiều bàn, một giấc mơ thật là đẹp, nhưng đi kèm với nó chắc chắn sẽ là áp lực càng lúc càng lớn.

    Tất nhiên chẳng ai bỏ ra 85 triệu mà không đòi hỏi sẽ được nhân lại, Ajax đã không vô địch giải quốc nội đã 3 năm rồi, và với họ đó là dấu hiệu của sự bất ổn, bởi Ajax trước đến giờ luôn là đội thống trị giải VĐQG Hà Lan và các CĐV luôn kỳ vọng đội bóng của mình sẽ đập bẹp tất cả đối thủ. Bạn phải học cách phát biểu trước báo giới, không chơi trò kênh kiệu hoặc không sẽ phải chịu trừng phạt ngay lập tức, đừng bao giờ bắt đầu cuộc nói chuyện theo kiểu « Tôi là Zlatan, còn anh là thằng nào ? ». Tôi cố gắng để thích nghi và học hỏi về văn hóa Hà Lan, nhưng rốt cuộc thì rắc rối vẫn đeo theo tôi tới tận đây.

    Trên đường về nhà từ Gothenburg, Bottnaryd – một khu bên ngoài Jonkoping, tôi bị cảnh sát chặn lại và lôi ra khỏi xe vì tội phóng xe 190km/h khi tốc độ cho phép là 70 km/h, thật ra giờ nghĩ lại thì cái tốc độ đó chưa là gì so với những lần bạt mạng sau này của tôi. Nhưng tôi bị tịch thu bằng lái, và trên mặt báo không chỉ xuất hiện những dòng tít lớn, mà họ còn dự đoán vụ việc ở Industrigatan rồi cũng sẽ sớm xuất hiện tại đây. Rồi sau đó họ lập hẳn một danh sách các scandal và thẻ đỏ tôi từng phải hận, đăng lên hầu hết các báo thể thao ở Hà Lan, và tất nhiên mặc dù ban huấn luyện ở Ajax đã thừa biết đi rồi, thì các tay nhà báo ở Amsterdam vẫn tiếp tục nhấn mạnh về chủ đề này. Họ không thèm quan tâm đến những nỗ lực cải thiện bản thân của tôi, mà khắc họa tôi cùng với hình ảnh của một bad-boy ngay từ những ngày đầu tôi bước chân tới đó. Tôi và một tay nữa, một gã Ai Cập tên Mido – người đã chơi xuất sắc trong màu áo KAA Gent của Bỉ, họ cho rằng chúng tôi là hai gã khùng, thậm chí thế vẫn chưa phải là tất cả, khi mà tôi được nghe vài chuyện về vị HLV mà tôi đã gặp ở Tây Ban Nha, Co Adriaanse.

    Ông ấy đúng là một tay Gestapo (tình báo Đức Quốc xã) sành sỏi, biết tất cả mọi thứ về các cầu thủ, và thậm chí tôi còn nghe những vụ trừng phạt điên rồ của ông nữa ; ví dụ như câu chuyện về một thủ môn dám nghe điện thoại trong lúc đang tập, và hình phạt là cậu này phải ngồi trực điện thoại cho CLB suốt cả ngày, khi mà nói chưa sõi tiếng Hà Lan. Và thế là « A lô, a lô, xin lỗi, tôi không hiểu gì cả » suốt cả ngày, và chuyện này cũng lặp lại với 3 cầu thủ thuộc đội hình chính vì tội trốn đi tiệc tùng. Họ phải liên tục nói dối để chữa ngượng mỗi khi có vài thành viên trong đội vô tình đi qua và nhìn thấy cảnh này. Và còn rất nhiều câu chuyện thú vị khác nữa.

    Trong giới cầu thủ thì các HLV luôn là đề tài hấp dẫn, và tôi thì luôn thích các HLV có tính kỷ luật cao. Tôi thường làm việc rất tốt với những người biết cách giữ khoảng cách với các cầu thủ. Đấy là những người sẽ rèn dũa tôi hiệu quả nhất. Tôi hoàn toàn không thích ứng nổi với những người thốt ra những lời như : « Khổ thân thằng bé Zlatan, tất nhiên là cậu sẽ được ra sân thôi. » Tôi chẳng bao giờ muốn có một người cha tới sân tập, bợ đỡ các HLV và yêu cầu họ phải đối xử tử tế với con trai mình cả. Tôi sẽ mở lối đi bằng chính sức của mình và sẵn sàng mắng mỏ, thậm chí đối đầu với HLV để được ra sân chơi bóng bởi vì tôi đủ giỏi, chứ không phải vì tôi có quan hệ bạn bè với ông ta và được ra sân chỉ bởi vì ông ta thích tôi.

    Tôi không hề có ý định tỏ ra ngoan hiền dễ thương, nói thật nghĩ đến việc đó đã muốn phát bệnh lên rồi. Tôi chỉ muốn chơi bóng, thế thôi, nhưng mà… tôi vẫn thấy căng thẳng khi chuẩn bị hành lý bước ra sân bay, Ajax và Amsterdam nói chung là những điều hoàn toàn mới mẻ với tôi, tôi chẳng biết tí gì về thành phố đó cả, và tôi nhớ rõ khi chuyến bay hạ cánh xuống đất Hà Lan thì có một người phụ nữ đã ra đón tôi.

    Cô ấy tên là Priscilla Janssen, cô ấy là thành viên Ban Quản lý ở Ajax và tôi cố gắng để cư xử cho thật lịch sự, tôi bắt tay với anh chàng đi cùng cô ấy, một gã trạc tuổi tôi, trông có vẻ rụt rè nhưng nói tiếng Anh rất tốt.

    Cậu ấy là người Brazil, từng chơi cho Cruzeiro, một đội rất nổi tiếng và tôi biết đội bóng này vì Ronaldo cũng từng chơi ở đó. Cũng như tôi, cậu ấy là người mới ở Ajax, và mang cái tên dài loằng ngoằng không thể nào nhớ nổi, may mà cậu ấy có một cái tên ngắn gọn hơn, Maxwell, chúng tôi xin số điện thoại của nhau và sau đó Priscilla lái chiếc Saab kiểu cổ điển đưa chúng tôi tới một ngôi nhà nho nhỏ mà CLB đã sắp xếp làm chỗ ở cho tôi. Ngôi nhà ở Diemen, cách thành phố khá xa. Tôi ở đó, thoải mái trên chiếc giường được đóng ở Hastens (Nhãn hiệu giường nổi tiếng của Thụy Điển, Hasten nghĩa là con ngựa) cùng chiếc TV 60 inch, chẳng làm gì ngoài việc chơi Playstation và tự hỏi không biết rồi điều gì sẽ tới tiếp theo.

    Lần sửa bài viết gần nhất bởi Seikirrichi : 14-07-2013 vào lúc 11:44 AM

    THANH NIÊN TAM THẤT: THẤT NGHIỆP, THẤT TÌNH VÀ THẤT VỌNG

  2. #2
    Ảnh đại diện của zazinho
    zazinho đang ngoại tuyến Vô địch YFF Championship HLV tuyển trẻ U23
    Ngày tham gia
    24 Jan 2010
    Số bài viết
    550

    Từ: Tôi là Zlatan

    Hay quá, đặt gạch hóng

  3. #3
    Ngày tham gia
    06 Jul 2012
    Số bài viết
    442

    Từ: Tôi là Zlatan

    Đang đợi phần tiếp theo..... hay
    Goal......

  4. #4
    Ngày tham gia
    03 Jan 2010
    Số bài viết
    64

    Từ: Tôi là Zlatan

    nhanh lên chủ thớt ơi , cuốn quá

  5. #5
    Ngày tham gia
    08 Jun 2009
    Đến từ
    Đáy xã hội
    Số bài viết
    438

    Từ: Tôi là Zlatan

    Các bạn thông cảm mình có hơi ít thời gian nên không thể dịch liên tục được nhưng mình đảm bảo sẽ cố gắng dành nhiều thời gian nhất có thể cho cuốn tự truyện này Many thanksssss

    <Tiếp chương 1>


    Tôi là cầu thủ có giá chuyển nhượng cao thứ hai trong lịch sử, và báo chí luôn nói rằng tôi luôn là một kẻ chuyên gây rắc rối và có vấn đề về nhân cách, hay những thứ điên rồ đại loại như vậy, thật không may, tôi cảm thấy tất cả điều đó giống như một gánh nặng – tại Barca tốt hơn tôi không nên chứng tỏ bản thân mình quá nhiều, mà theo tôi – tốt hơn là hãy chứng tỏ mình có thể hòa nhập. Đó có lẽ là quyết định ngu ngốc nhất trong sự nghiệp của tôi, tôi vẫn là sát thủ trên sân cỏ, nhưng lại không tìm được niềm vui khi phá lưới đối phương.

    Thậm chí tôi đã nghĩ tới việc bỏ bóng đá. Tôi không nói đến việc phá bỏ hợp đồng của mình, đơn giản vì tôi là cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng tôi đã đánh mất niềm vui chơi bóng. Và sau đó là kỳ nghỉ Giáng sinh. Gia đình tôi tới Are và tôi thuê một chiếc xe trượt tuyết. Mỗi khi cảm thấy cuộc sống của mình chững lại, tôi lại muốn vận động. Tôi thường lái xe như một thằng điên, với chiếc Porsche Turbo, tôi vẫn phóng 325 km/h và bỏ lại đằng xa mấy chiếc xe cảnh sát. Tôi đã làm rất nhiều việc điên rồ và lúc này rõ ràng tôi muốn nghĩ về những việc đó nhiều hơn. Và giờ đây, trên ngọn núi phủ đầy tuyết, tôi cố gắng tìm lại chính mình trên chiếc xe trượt tuyết, cảm thấy tê cóng và cảm nhận chút thời gian cho bản thân mình.

    Adrenaline trào lên ! Cuối cùng thì Zlatan trước đây, Zlatan-thật-sự đã trở lại, và tôi tự ngẫm về bản thân: “Mình đang làm cái gì vậy ? Mình có tiền, và không cần thiết phải cảm thấy quá ngán ngẩm với mấy ông huấn luyện viên ngu ngốc đó. Mình có thể tìm được niềm vui bằng những việc khác và chăm lo cho gia đình cơ mà”. Quãng thời gian đó thật tuyệt, nhưng lại chẳng được bao lâu vì sau đó tôi lại phải trở về xứ Tây Ban Nha thảm họa. Không bất ngờ, mà chậm rãi, thảm họa rơi từ trên trời xuống.

    Ngày hôm đó có một cơn mưa tuyết nhỏ. Dường như người Tây Ban Nha chưa bao giờ gặp phải cảnh tuyết rơi vậy, trên những ngọn đồi ở Barcelona, mấy chiếc xe ô tô đâm hết bên trái đến bên phải, và Mino, gã béo ngốc nghếch dễ thương, người luôn cảm thông khi tất cả đều có định kiến không tốt về tôi – đang tê cứng trong chiếc giày thể thao mùa hè và cái áo khoác mỏng đưa tôi đi trên chiếc Audi của đội bóng. Khi xuống dốc, chiếc xe của chúng tôi mất lái và đâm vào một bờ tường đá. Toàn bộ bên phải chiếc xe bị hư hỏng nặng. Có rất nhiều vụ tai nạn khác trên đường nhưng có vẻ chẳng vụ nào nặng hơn vụ của chúng tôi. Sau đó tôi cũng thắng trong một cuộc tranh luận nho nhỏ, và chúng tôi cười rất nhiều trong suốt quãng đường còn lại khi đến sân tập. Và tôi bắt đầu cảm thấy chút vui vẻ trở lại.

    Tuy nhiên - vấn đề lại xảy ra - bởi lời nói của Messi. Không thể tin được. Tôi không hiểu rõ về anh chàng này lắm, tính cách chúng tôi khác nhau quá nhiều. Cậu ta đến Barca từ năm 13 tuổi và sớm quen với văn hóa ở đây, và cậu ta thấy hoàn toàn thoải mái với “ngôi trường” này. Lối chơi của toàn đội xoay quanh cậu ta, điều này cũng hoàn toàn bình thường, vì cậu ta là cầu thủ quan trọng nhất. Nhưng giờ tôi đã đến, và tôi ghi được nhiều bàn hơn cậu ta.

    Messi tiến đến trước Guardiola và nói: “Tôi không muốn chơi ở cánh phải nữa. Tôi muốn chơi ở trung tâm.”

    Ở trung tâm đã có tôi, nhưng Guardiola có vẻ chẳng quan tâm đến việc đó. Từ 4-3-3 ông chuyển sang chơi 4-5-1 với tôi đá cắm và Messi ở ngay phía sau, qua đó đẩy tôi vào bóng tối. Mọi đường bóng đều chuyển đến chân Messi và tôi không thể chơi bóng theo phong cách của mình. Tôi phải chơi bóng tự do – như một chú chim sải cánh tự do trên sân cỏ, và tôi luôn muốn tạo ra sự khác biệt bằng sức của mình. Nhưng Guardiola đã đem tôi ra để “tế thần”, sự thật là như vậy, tôi bị khóa cứng ở tuyến đầu. OK, tôi hiểu tình thế của mình, Messi là ngôi sao sáng nhất, Guardiola phải nghe lời cậu ta.

    Nhưng coi nào ! Tôi đã ghi bàn cho Barca, tôi cũng là một sát thủ cơ mà. Lẽ ra ông ta không nên xoay chuyển cả đội để chạy theo một cá nhân như vậy. Tôi muốn nói: Thế ông ta mua tôi làm cái quái gì ? Chẳng có ai trả ngần ấy tiền chỉ để bóp chẹt một cầu thủ cả. Guardiola nên nghĩ về cả 2 chúng tôi, và tất nhiên, không khí căng thẳng bắt đầu xuất hiện trong Ban lãnh đạo đội bóng. Tôi là khoản đầu tư lớn nhất từ trước tới giờ, nhưng tôi lại không thấy thoải mái với vị trí mới trong đội hình. Tôi là món hàng quá đắt đỏ để “cảm thấy không thoải mái”. Txiki Begiristain, Giám đốc thể thao, đã gặp mặt trực tiếp và ra lệnh tôi phải nói chuyện với huấn luyện viên.

    “Ngay lập tức !”

    Tôi không thích điều này chút nào. Tôi là cầu thủ luôn biết cách chấp nhận tình cảnh của mình. Nhưng tất nhiên, tôi đã nói chuyện ! Có một người bạn của tôi đã nói “Zlatan, tôi có cảm giác Barca mua một chiếc Ferrari nhưng đang lái nó như thể đang lái 1 chiếc Fiat”, và tôi nghĩ, phải, đó là một phép ẩn dụ chính xác. Guardiola đang biến tôi thành một mẫu cầu thủ chơi đơn giản hơn, và dở hơn tôi có thể - và đã từng như thế.

    Trong buổi tập, tôi lại gần huấn luyện viên, và tự nhủ rằng mình phải thật cẩn thận trong cách ăn nói, tôi không muốn xảy ra xích mích, tôi nói với ông ấy:

    “Tôi không muốn có xích mích, cũng không muốn gây chiến với ai cả. Tôi chỉ muốn nói chuyện.”

    Ông ấy gật đầu, nhưng vẫn có vẻ nghi ngờ, tôi nhắc lại:

    - Nếu ông nghĩ rằng tôi muốn kiếm chuyện, thì tôi xin phép. Nhưng tôi chỉ muốn nói chuyện thôi.
    - Tốt. Tôi luôn muốn trao đổi với cầu thủ của mình.
    - Nghe này ! – Tôi nói tiếp – Ông không sử dụng hết khả năng của tôi. Nếu ông muốn một cây săn bàn như ý, thì lẽ ra ông nên mua về Inzaghi hoặc một ai đó khác. Tôi thì khác, tôi cần không gian chơi bóng. Tôi không thể chỉ đơn giản chạy lên và chạy xuống để tìm kiếm bàn thắng. Tôi nặng đến 98 kg và đơn giản là tôi không thích hợp với lối chơi như vậy.

    Guardiola có vẻ suy nghĩ, ông vẫn thường làm thế.

    - Tôi cho rằng cậu hoàn toàn có thể chơi như vậy.
    - Không, như vậy thà tống tôi lên băng ghế dự bị còn hơn. Với tất cả lòng kính trọng, tôi hiểu và tôn trọng quyết định của ông, nhưng ông đang hy sinh chính tôi cho các cầu thủ khác. Như vậy không ổn chút nào. Ông mua một chiếc Ferrari, nhưng có vẻ như lại đang lái như thể nó là một chiếc Fiat.”

    Guardiola lại tiếp tục suy nghĩ, cuối cùng ông nói:

    - OK, có lẽ tôi đã mắc sai lầm. Đó là vấn đề của tôi,và tôi sẽ sửa chữa nó.

    Tôi cảm thấy thật tuyệt vời, ông ấy nói sẽ sửa chữa vấn đề này.

    Nhưng rồi một cơn lạnh cóng khác lại đến. Guardiola hầu như chẳng ngó ngàng gì đến tôi, thực tế tôi cũng không phải là loại người thực sự để ý đến việc đó, và mặc dù phải chơi với vai trò mới, tôi vẫn tiếp tục ghi bàn, nhưng không phải là những pha làm bàn đẹp mắt như hồi chơi ở Italia. Tôi đứng quá cao trên hàng công, chẳng lẽ không còn “Ibracadabra” nữa sao, tôi không can tâm… Trong trận đấu với Arsenal trên sân Emirates trong khuôn khổ Champions League chúng tôi chơi trên cơ đối thủ hoàn toàn. Khán đài sôi sục, 20 phút đầu thật tuyệt vời, tôi ghi 1 bàn thắng… rồi bàn thứ 2 - một bàn thắng đẹp, và tôi nghĩ: “Guardiola chết tiệt ! Tôi sẽ chơi theo cách của tôi !” Nhưng tôi bị thay ra, Arsenal giành lại thế trận và gỡ 2 bàn. Khốn nạn thay, sau đó bắp đùi tôi bắt đầu đau. Thông thường một huấn luyện viên phải quan tâm đến việc này chứ. Zlatan bị chấn thương – đó sẽ là vấn đề nghiêm trọng cho bất cứ một đội nào. Nhưng Guardiola vẫn cứ lạnh lùng y như một tảng băng trôi vậy. Ông ta chẳng nói một lời nào, và tôi phải nghỉ 3 tuần. Chẳng ai đến thăm tôi và hỏi “Cậu thấy thế nào rồi Zlatan ? Cậu có thể chơi trận tới được không ?”

    Ông ta còn chẳng thèm chào tôi. Không một lời nào. Thậm chí ông ta còn không muốn nhìn thấy tôi. Nếu tôi bước vào phòng, ông ta sẽ đi ra. Có vấn đề gì vậy ? Tôi tự hỏi. Tôi làm gì sai à ? Trông tôi kỳ quặc lắm sao ? Hay tôi đã nói điều gì sai trái ? Đầu óc tôi quay cuồng, tôi không thể ngủ được, trong đầu cứ đeo đẳng mãi những câu hỏi đó. Tôi không cần Guardiola phải yêu quý gì tôi, thậm chí ông ta ghét tôi thế nào cũng được, tôi quen với việc bị ghét bỏ và bị trả thù rồi. Nhưng giờ đây tôi cảm thấy mất phương hướng, và tôi tìm đến những cầu thủ khác để nói chuyện. Chẳng ai hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Tôi hỏi Thierry Henry, người cũng thường xuyên ngồi ghế dự bị trong thời gian này. Thierry là cây săn bàn xuất sắc nhất trong lịch sử Đội tuyển Pháp, dù đã khá nhiều tuổi nhưng anh ta vẫn rất giỏi, và cũng đang gặp vấn đề với Guardiola.
    “Ông ta chẳng để ý gì đến tôi. Ông ta còn chẳng thèm nhìn tôi lấy 1 lần, có chuyện gì vậy ?” Tôi hỏi.
    “Tôi chịu”, Henry đáp. Và chúng tôi bắt đầu cười đùa. “Này Zlatan, thế hôm nay ông ấy có nhìn anh lần nào không ?”. “Không, nhưng tôi nhìn thấy lưng ông ấy !”. “Tuyệt, thế là có tiến triển rồi đấy !” Đại loại là như vậy, và tôi tìm thấy được chút cảm thông. Nhưng điều này không xóa đi được mối băn khoăn vẫn tồn tại trong lòng tôi từng giờ từng khắc: Tôi đã làm gì sai ? Nhưng chẳng bao giờ tôi tìm được câu trả lời. Chẳng có câu giải thích nào tốt hơn cuộc nói chuyện về vị trí của tôi lần trước, nhưng đó không phải là một lời giải thích thỏa đáng. Chẳng lẽ ông ta đày đọa tôi chỉ vì cuộc nói chuyện đó ? Tôi cố gắng khiến ông ấy chú ý, tôi cố tình đến trước mặt và nhìn vào mắt ông ta, nhưng ông ta lại quay người đi. Ông ta có vẻ sợ sệt. Tất nhiên, tôi hoàn toàn có thể tiếp cận thẳng mặt ông ta và hỏi “Toàn bộ chuyện này là sao ?” Nhưng không cần thiết nữa, tôi hiểu vấn đề của ông ta là gì rồi.

    Đó là vấn đề của Guardiola. Mặc dù tôi biết, nhưng không thể diễn tả cặn kẽ cho các bạn hiểu nó là cái gì. Như kiểu... Tôi không nghĩ rằng ông ta có thể đối phó với những cá tính mạnh mẽ. Ông ta luôn muốn cầu thủ của mình phải giống như những cậu bé ngoan ngoãn hiền lành, và tệ hơn là: Ông ta chạy trốn khi phải đối mặt với vấn đề. Ông ta không thể nhìn vào vấn đề của mình, và điều đó khiến cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

    <còn nữa>
    Lần sửa bài viết gần nhất bởi Seikirrichi : 19-12-2012 vào lúc 01:01 AM

    THANH NIÊN TAM THẤT: THẤT NGHIỆP, THẤT TÌNH VÀ THẤT VỌNG

  6. #6
    Ngày tham gia
    24 Jul 2011
    Số bài viết
    4,276

    Từ: Tôi là Zlatan

    ibra đúng là k thích hợp tại barca, cá tính quá lớn

  7. #7
    Ảnh đại diện của DNV
    DNV đang trực tuyến Em tên là Hồng. Hãy gọi em là sịp hồng Moderator
    Ngày tham gia
    09 Dec 2009
    Đến từ
    Neverland
    Số bài viết
    5,957

    Từ: Tôi là Zlatan

    Ibra hổ báo vậy, hù người ta tè ra quần cơ à

  8. #8
    Ngày tham gia
    02 Oct 2006
    Số bài viết
    206

    Từ: Tôi là Zlatan

    Phong độ đi xuống của một ngôi sao đúng là ko đơn giản như mình vẫn nghĩ.
    We like to move it, move it

  9. #9
    Ngày tham gia
    08 Jun 2009
    Đến từ
    Đáy xã hội
    Số bài viết
    438

    Từ: Tôi là Zlatan

    <Tiếp>

    Đám mây nham thạch núi lửa từ Iceland che phủ bầu trời Châu Âu. Tất cả các chuyến bay có thể đưa chúng tôi tới San Siro để đấu với Inter đều bị hủy bỏ, vì vậy chúng tôi phải di chuyển bằng xe bus. Có lẽ vài gã bại não ở Barca nghĩ rằng đó là ý kiến tuyệt vời. Chấn thương của tôi đã hoàn toàn bình phục, nhưng chuyến đi này đúng là cực hình. Chúng tôi mất đến 16 tiếng trên ô tô và mệt rã rời khi tới Milano. Đây là một trong những trận đấu quan trọng nhất trong cả mùa giải của chúng tôi – bán kết Champions League. Tôi đã sẵn sàng để đối mặt với những tiếng huýt sáo, la ó từ các CĐV Inter. Không vấn đề gì cả, tôi cũng đã quen với việc đó và vẫn sẽ chơi hết sức mình. Nhưng tình thế của tôi bây giờ lại khác. Và qua trận này, tôi nghĩ, Guardiola không thể so với Mourinho được.

    Jose Mourinho là một ngôi sao lớn. Ông ấy đã vô địch Champions League với Porto. Ông ấy cũng là huấn luyện viên của tôi ở Inter. Ông ấy – đơn giản là một người tuyệt vời. Tôi nhớ lần đầu tiên ông gặp Helena và nói nhỏ với cô ấy thế này : « Helena, tôi muốn giao cho cô một nhiệm vụ rất quan trọng. Chăm sóc cho Zlatan thật tốt, và hãy làm cho cậu ấy hạnh phúc giúp tôi ! » Ông ấy nói ra những gì mình muốn nói. Thật tình tôi rất thích ông ấy. Ông giống như một vị tướng chỉ huy đội quân của mình vậy. Ngoài ra ông ấy cũng rất quan tâm đến mọi người. Hồi còn ở Inter, tôi thường xuyên nhận được tin nhắn của ông hỏi thăm tình hình của tôi. Ông ấy hoàn toàn trái ngược với Guardiola. Nó giống như, nếu Mourinho là người thắp sáng cho một căn phòng, thì Guardiola lại đem đến sự u tối vậy.
    « Đối thủ của chúng ta không phải là Mourinho, mà là Inter ». Guardiola nói, như kiểu ông ấy cho rằng tất cả chúng tôi nghĩ Mourinho sẽ xỏ giày ra đá với chúng tôi vậy. Và sau đó là một bài diễn thuyết. Tôi hầu như không để tâm xem ông ấy nói cái gì. Sao tôi lại phải nghe chứ ? Đại để ông ấy nói về máu, mồ hôi và nước mắt, hoặc vài thứ ngớ ngẩn từa tựa thế. Tôi chưa bao giờ nghe một huấn luyện viên làm một bài diễn thuyết vớ vẩn như vậy trước đây. Toàn là thức rác rưởi. Nhưng rồi cuối cùng, trong buổi tập trên sân San Siro, ông ấy đến trước chỗ tôi, và cả đội đều chú ý theo dõi xem điều gì sẽ xảy ra, như kiểu « Wow, Ibra đã trở lại ! »

    - Cậu có thể chơi ngay từ đầu được không ? – Guardiola hỏi tôi.
    - Tất nhiên. Tôi đáp, không hề do dự.
    - Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa chưa ?
    - Tất nhiên. Tôi thấy rất ổn.
    - Nhưng cậu đã thật sự sẵn sàng chưa ?

    Ông ấy y như một gã hề vậy, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu.

    - Nghe này, chúng ta vừa trải qua một chuyến đi kinh khủng, nhưng thể lực của tôi vẫn rất tốt. Chấn thương của tôi cũng đã hoàn toàn bình phục và tôi đã sẵn sàng để chơi hết sức mình.

    Guardiola nhìn như thể không tin những lời tôi vừa nói. Tôi không thể hiểu nổi ông ta, và sau đó tôi gọi cho Mino Raiola. Tôi vẫn thường gọi cho Mino. Cánh phóng viên Thụy Điển thường nói : Mino đang gây ảnh hưởng không tốt cho Zlatan, Mino là kẻ thế nọ… là loại người thế kia… Còn bạn, muốn nghe sự thật không ? Sự thật Mino là một thiên tài. Tôi hỏi anh ấy : « Ý của ông ấy là sao ? » Chúng tôi không tìm được đáp án.

    Trong trận chiến với Inter, tôi được đá chính ngay từ đầu và chúng tôi dẫn trước 1-0. Thế nhưng, cục diện trận đấu xoay chuyển, tôi bị thay ra ở phút 60 và chung cuộc chúng tôi thua 1-3. Khốn nạn thật ! Tôi điên tiết thật sự. Nhưng trong mấy ngày đầu, giống như hồi ở Ajax, tôi cố dằn lòng trước thất bại này trong vài ngày, thậm chí vài tuần. Giờ đây tôi có Helena và lũ trẻ, họ giúp tôi quên đi những thất bại của mình và tiếp tục tiến bước. Và giờ đây tôi chỉ tập trung cho trận tái chiến tại Camp Nou. Trận đấu lượt về là cực kỳ quan trọng và kỳ vọng của khán giả ngày càng lớn, đồng thời sức ép cũng trở nên không thể tưởng tượng được. Chúng tôi buộc phải thắng đậm nếu muốn đi tiếp. Nhưng…. Tôi thật sự không muốn nghĩ về việc này chút nào, nhưng kệ, dù sao tôi cũng đang nghĩ về nó rồi còn gì. Chúng tôi thắng 1-0, kết quả này không đủ để đưa chúng tôi vào Chung kết. Chúng tôi bị loại khỏi Champions League và cái cách Guardiola nhìn tôi như thể toàn bộ chuyện này là do lỗi của tôi. Lúc đó tôi nghĩ : Mọi thứ cạn kiệt cả rồi. Chúng tôi đang chơi một ván bài và có vẻ tôi đang thất thế. Sau trận đó, tôi cảm thấy mình không còn được đón chào ở CLB này nữa, tôi lái chiếc Audi đi, lòng cảm thấy thật tồi tệ.

    Tôi thấy phát ngán lên được khi ở phòng thay đồ, Guardiola chỉ trích rằng tôi là một kẻ gây rắc rối, như thể tôi là kẻ bệnh hoạn lắm vậy. Điên thật. Ông ấy cứ y như một bức tường đá biết thở, biết nói năng và di chuyển vậy. Tôi thậm chí gần như không tồn tại chút nào trong mắt ông ta, và thật sự tôi muốn biến đi càng nhanh càng tốt.


    Tôi không còn nằm trong kế hoạch của đội bóng nữa, và trong trận đấu với Villarreal, ông ấy cho tôi thi đấu vỏn vẹn 5 phút cuối. 5 phút ! Tôi thấy cực kỳ bực mình, không phải vì tôi phải ngồi ghế dự bị. Tôi hoàn toàn có thể chứng tỏ mình xứng đáng được tin tưởng khi có một vị huấn luyện viên nào đó nói với tôi rằng : « Cậu chưa đủ giỏi, Zlatan ạ. » Nhưng Guardiola chẳng nói một lời nào, không-một-lời-nào-cả. Lúc đó, tôi cảm thấy, nếu tôi là Guardiola, chắc tôi sẽ sợ chết khiếp lên được. Không phải vì tôi cũng vốn là một võ sĩ, và tôi đã làm nhiều thứ điên rồ. Nhưng tôi không đánh nhau, trên sân có thể tôi đã đốn 1 hoặc 2 người gì đó. Nhưng khi tôi giận dữ, đôi mắt tôi như tối sầm lại. Tôi không muốn ở lại đây thêm một chút nào nữa.

    Để tôi mô tả rõ hơn việc này cho các bạn. Sau trận đó tôi đi vào phòng thay đồ, thật sự lúc đó tôi không có ý định tấn công ông ta đâu… Nhưng lúc đó tôi đang thấy rất bực mình, vì vậy thật quá khó để nói ra vài lời ôn hòa, và trong phòng thay đồ, kẻ đang hành hạ tôi đứng đó, phơi ra cái đầu hói khốn kiếp. Có vài cầu thủ cũng đang ở trong phòng, Toure và vài người nữa. Gần chỗ tôi đứng một cái hộp sắt chúng tôi dùng để đựng áo quần. Tôi nhìn chòng chọc vào cái hộp, rồi vung chân đá bay nó đi. Cái hộp xấu số phải bay xa đến 3 mét, nhưng với tôi, như vậy không đủ. Tôi gào lên : « Ông là thằng không có bi », và sẵn sàng đi xa hơn, tôi đế thêm : « Ông chả là cái thá gì khi đem so với Mourinho. Về nhà tự thủ dâm đi ! »

    Tôi phát điên thực sự, có lẽ khi đó các bạn nghĩ rằng Guardiola sẽ nói điều gì đó, đại để như : Bình tĩnh lại đi, cậu không nên nói năng như thế với huấn luyện viên của mình ! Nhưng không, ông ta không làm thế. Thực ra bên trong ông ta chỉ là một gã yếu đuối. Ông ta chỉ dựng lại cái hộp, y như cậu bé chuyên lau dọn, rồi rời khỏi đó, không bao giờ nhắc tới chuyện đó nữa, không một lần nào nữa. Nhưng dù sao, lời nói thì cũng đã nói ra rồi. Trên xe bus, mọi người sốt sắng : « Có chuyện gì thế ? Chuyện gì vừa xảy ra vậy ? »

    Chẳng có gì, tôi nghĩ, tôi chỉ nói sự thật thôi. Nhưng tôi không còn năng lượng để nói về cái chủ đề chết tiệt đó nữa. Tôi thấy chán nản thật sự. Huấn luyện viên-của-tôi lờ tôi đi hết tuần này sang tuần khác mà chẳng thèm giải thích tại sao. Tôi cảm thấy phát ốm lên được. Tôi từng có nhiều lần gây gổ, đánh nhau với nhiều người, nhưng ngày hôm sau chúng tôi lại dàn hòa và lại cùng nhau tiến lên. Giờ đây, sự im lặng và khủng bố tinh thần cứ tiếp diễn mãi, và tôi nghĩ : « Mình đã 28 tuổi, ghi 22 bàn và kiến tạo 15 bàn cho Barca, và giờ đây bị đối xử như thể mình không tồn tại vậy. Có chấp nhận nổi không ? Mình có nên tiếp tục chịu đựng không ? Đừng hòng !

    Khi biết rằng mình sẽ ngồi dự bị trong trận gặp Almeria, tôi nhớ đến những lời này : « Tại Barca, chúng ta không lái Ferrari hay Porsche đến sân tập ! » Cái quái quỷ gì vậy ? Tôi sẽ lái bất cứ cái gì tôi muốn, ít ra để trêu ngươi mấy thằng ngốc các người. Tôi nhảy lên chiếc Enzo của mình, rồ mạnh ga và đỗ ở ngay trước cửa sân tập. Tất nhiên sau đó, một vòng tròn người nhanh chóng bu quanh chiếc xe của tôi. Báo chí hồi đó viết rằng chiếc xe của tôi đáng giá 1 tháng lương của toàn đội Almeria. Tôi không quan tâm, lũ truyền thông chết giẫm. Tôi quyết tâm chống trả đến cùng.

    Tôi quyết định sẽ đánh trả thật quyết liệt, và các bạn nên biết, tôi hoàn toàn biết cách chơi. Tôi từng là một bad-boy, nhưng tôi không muốn gây rắc rối mà không có sự chuẩn bị trước, vì vậy, tôi nhấc điện thoại gọi cho Mino. Chúng tôi luôn lên kế hoạch cho những trò bẩn cùng nhau. Sau đó tôi cũng gọi vài người bạn.

    Tôi muốn đi xa trong lần này, và lạy Chúa tôi, tôi lại nhận được đủ thứ khuyên răn. Mấy tay bạn của tôi từ Rosengard muốn tôi bình tĩnh lại, và tất nhiên họ chỉ muốn tốt cho tôi, nhưng tôi cảm thấy rằng đó không phải là một cách thỏa đáng với bản thân mình. Sau đó tôi tâm sự với Helena. Cô ấy là một người tuyệt vời, trên cả tuyệt vời, cô ấy dịu dàng, nhưng cũng rất nghiêm khắc. Cô ấy cố gắng động viên tôi : « Anh đang là một người bố tốt. Nếu anh cảm thấy không ổn với đội bóng của mình, thì hãy gia nhập đội bóng của em và các con », cô ấy nói vậy, và tôi thấy ấm lòng.

    Tôi chơi bóng cùng bọn trẻ, dành thời gian để hết lòng chăm sóc chúng, đồng thời tôi cũng dành thời gian cho cái máy điện tử của mình. Nó cuốn hút tôi cứ y như thuốc phiện vậy. Nhưng từ hồi ở Inter, có lần tôi chơi điện tử đến tận 4-5 giờ sáng và đến sân tập khi mới ngủ có vài tiếng, sau đó tôi tự đặt ra luật lệ cho mình : không Xbox hay Playstation gì cả sau 10h đêm.

    Tôi không muốn phí phạm thời gian, và liền vài tuần ở Tây Ban Nha tôi dành toàn bộ thời gian cho gia đình nhỏ của mình và chăm sóc vườn tược. Chúng tôi có thêm một chiếc Corona. Đó là mặt tốt lành trong quãng thời gian này, nhưng hàng đêm khi tôi bất thần bị tỉnh giấc, hoặc trong các buổi tập khi tôi nhìn thấy Guardiola, tôi cảm thấy bóng đêm như đang bao phủ quanh mình vậy. Cơn giận cứ đốt âm ỉ trong đầu tôi và tôi dự tính việc chuyển đi – và báo thù.

    Không, tôi nhận ra điều này ngày càng rõ hơn, không thể quay lại nữa. Giờ là lúc tôi đứng lên, trở lại với chính bản thân mình

    Hãy nhớ điều này : Bạn có thể lôi một đứa trẻ ra khỏi khu ổ chuột, nhưng không thể lôi khu ổ chuột ra khỏi đứa trẻ đó.


    Hết chương 1

    Trong đoạn Zlatan gào vào mặt Guardiola, bản tiếng Anh ghi là "You should go fuck yourself !", mình muốn giữ lại ý rằng Zlatan muốn sỉ nhục Guardiola nên dịch hơi tục, mọi người thông cảm
    Lần sửa bài viết gần nhất bởi Seikirrichi : 05-04-2013 vào lúc 10:40 AM

    THANH NIÊN TAM THẤT: THẤT NGHIỆP, THẤT TÌNH VÀ THẤT VỌNG

  10. #10
    Ngày tham gia
    29 Aug 2006
    Đến từ
    www.fm-vn.com
    Số bài viết
    4,310

    Từ: Tôi là Zlatan

    Bản gốc ở đâu vậy bro ? Từ sách luôn à?

Trang thứ 1 trong tổng số 6 trang 123 ... Trang cuốiTrang cuối

Chủ đề tương tự

  1. Zlatan Ibrahimovic vs David Villa
    By lt_th3end in forum Poll Station
    Trả lời: 33
    Bài viết mới nhất: 03-09-2010, 02:59 PM

Qui định gửi bài

  • Bạn không thể lập chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi bài phản hồi
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết
  •